Snack's 1967
  Truyện Mp3 Wapmaster Chát
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Lý Hoan cảm thấy cũng không tồi, và cứ tiến dần từng bước từng bước. Cô Phạm Tiểu Đa ấy tỏ ra rất nghe lời, đi theo cậu, Lý Hoan có cảm giác đó là khoảng lặng trước cơn giông bão, và cũng có ý chờ Phạm Tiểu Đa xuất chiêu.

Cậu không ngờ rằng, chiếc xe đưa Phạm Tiểu Đa về vừa rời đi, cô lập tức ra khỏi nhà, hơn nữa còn trang điểm, thay đổi khuôn mặt mộc hằng ngày.



Chương 8:



Tối hôm nay Phạm Tiểu Đa muốn trút bỏ sự khó chịu trong lòng!

Cô trang điểm, thay quần áo, chờ Lý Hoan đi rồi lập tức ra khỏi cửa. Cô hẹn A Tuệ, A Phương đi bar uống rượu.

Ba cô gái tới Starry Sky. Đó là một sàn nhảy disco, vừa vào đến cửa đã nghe thấy tiếng nhạc ầm ĩ. Cuối tuần nên người rất đông, ba người ngồi ở quầy, gọi nửa tà Heineken, vừa ung vừa bình phẩm những người đàn ông đó.

A Phương nói: “Cho đến lúc này vẫn chưa thấy ‘sản phẩm xuất sắc nhất’ xuất hiện”.

A Tuệ nói: “Hy vọng rằng cuối tuần gặp may, sẽ không uổng công tới đây”.

Tiểu Đa muốn được thoải mái, ở đây không có ai biết cô, không có ai càu nhàu cô bằng mấy lời nghiêm túc. Ánh đèn nhấp nháy, ánh sáng mờ ảo, chẳng ai nhìn thấy rõ mặt ai. Cho dù cô có nổi loạn, thì ngày hôm sau cô vẫn là Phạm Tiểu Đa nhã nhặn, lễ độ.

Theo tiếng nhạc, trong sàn nhảy đầy ấp những thân hình đang lắc lư, bên cạnh quầy có một chiếc bục cao chừng một mét, Tiểu Đa hỏi A Phương: “Có muốn xem nhảy đẹp kh6ng?”.

A Tuệ và A Phương vỗ tay kêu “Được”. Hôm nay Tiểu Đa mặc một chiếc quần bò, bên trên là sơ mi, bên trong là áo hai dây. Cô đặt chai bia xuống, cởi áo sơ mi ra, bước lên bục cao và bắt đầu nhảy.

Khi cô giơ tay lên, để lộ một khoảng da thịt trắng nõn, chiếc quần bò cạp trễ càng làm tôn thân hình yêu kiều. Tiểu Đa không cao nhưng rất cân đối, nhìn từ dưới lên, mái tóc buông xõa càng làm cho cô thêm ma mị, lẳng lơ. Phạm Tiểu Đa nhảy rất máu lửa và mạnh dạn, nếu những người nhà họ Phạm mà nhìn thấy cô lúc này, chắc chắn đều phải đau tim và sau đó sẽ vô cùng tức giận. Tiểu Đa không quan tâm đến điều đó, thỉnh thoảng cô thấy cần phải phá phách như thế này.

Xung quanh bục vang lên những tiếng huýt sáo, cổ vũ cho màn biểu diễn của cô.

Đột nhiên Phạm Tiểu Đa nghe thấy tiếng cười chế giễu. Trong tiếng nhạc chát chúa, cô vẫn có thể nghe thấy một tiếng cười như vậy! Cô đưa đôi mắt hé một nửa, nhìn xung quanh tìm kiếm nơi phát ra âm thanh đó.

Ở một chiếc bàn gần đấy, chàng trai mà cô từng hạ giọng đe dọa rằng, từ sau khi nhìn thấy cô, tốt nhất là tránh đi, đang ngồi ở đó. Bên cạnh đối phương còn có hai người khác nữa, ba người, ba khuôn mặt điển trai.

Phạm Tiểu Đa nghĩ, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, tai họa ở cùng một chỗ.

Chàng trai ấy nâng ly rượu nhìn Tiểu Đa, miệng nhếch nụ cười lười biếng.

Phạm Tiểu Đa chắc chắn, gặp phải đại họa nghìn năm, cô phải thay trời hành đạo thôi.

Cô dừng nhảy, bước xuống khỏi bục, nghe thấy “phựt” một cái, quần bò vướng vào chiếc đinh tròn ở góc bàn, bị rách thành một miếng hình tam giác. Tiểu Đa đưa tay sờ, vếch rách ở chỗ cong của đùi, không ảnh hưởng gì nên cũng chẳng thèm để ý. Ngẩng đầu lên nhìn thì thấy chàng trai kia đang nở một nụ cười rất đáng ghét.

Cô chạm vào người của A Tuệ và A Phương, ra hiệu về hướng anh chàng ấy. Mắt hai cô gái sáng bừng, ba người bàn bạc một chút, rồi A Tuệ cầm chai rượu đi tới. Một lát sau, chàng trai ấy cùng với hai người bạn cùng bàn cũng đi tới.

Phạm Tiểu Đa nheo mắt nhìn chàng trai ấy tới tìm chết, nghĩ bụng, rất tốt, ba chọi ba, không bị coi là lấy nhiều địch ít.

Sáu người ghép bàn lại và ngồi xuống, A Tuệ nói: “Chúng ta làm quen nhau nhé. Tôi là A Tuệ, đây là A Phương, Tiểu Đa”.

Ba người kia cũng lên tiếng: “Trương Ngôn, Tiểu Mã, Thần Quang”.

Phạm Tiểu Đa và chàng trai ấy lại nhìn nhau, trong bụng đều nghĩ, nhớ rồi.

A Tuệ hỏi bọn họ: “Chơi trò gì bây giờ? Súc sắc hay là trò đố số[1]?”.

[1] Đố số: Khi uống rượu, hai người cùng giơ ngón tay ra một lúc rồi đoán số, ai nói đúng là được, nói sai bị phạt uống rượu, cả hai người đều nói sai thì hòa.

Ba người đàn ông khẽ cười: “Không vấn đề gì. Có quy tắc gì không?”.

Các cô gái chỉ chờ có thế, A Phương nói: “Ba chọi ba, người nào thắng sẽ được đưa ra, vòng đầu tiên chúng tôi ra trước, ai thua sẽ phải uống một ly rượu đầy. Bên chúng tôi thua sẽ uống nửa ly”.

Ba người đàn ông lại cười: “Được, nhường phụ nữ, cứ như thế đi”. Nói rồi, đưa tay vẫy về phía quầy bar, yêu cầu mang hai chai Vodka, rồi hỏi bọn Tiểu Đa xem muốn pha gì.

Tiểu Đa lắc đầu: “Không pha, nguyên chất thôi”.

Câu này của Tiểu Đa vừa nói ra, ba người đàn ông nhướng mày với vẻ ngạc nhiên, Trương Ngôn cười, nói: “Không pha? Như thế mà cũng uống quen?”.

Tiểu Đa cười với vẻ lơi lả: “Pha vào thì có khác gì uống nước lã, còn thú vị gì nữa?”.

Hồi đầu khi Tiểu Đa mới tới làm việc ở ban Quảng cáo, mọi người cùng đi chơi. Giám đốc Lưu trực tiếp phụ trách ban Quảng cáo, giữa chừng nói với Tiểu Đa: “Phạm Tiểu Đa, cô nên biết là muốn ở lại ban Quảng cáo thì đầu tiên phải biết uống rượu, nếu không biết uống rượu thì không ở lại đó lâu được đâu”.

Tiểu Đa mỉm cười, bố cô là người miền Bắc, cô không thừa kế từ ông về hình thức thì thừa kế ông về tửu lượng. Uống nửa lít rượu trắng mà vẫn chẳng có cảm giác gì, phải uống hơn nửa lít một chút mới vừa đủ, nếu uống đến một lít thì hơi chếch choáng, có lần ăn Tết cô cùng các anh uống rượu mạnh, ngủ một đêm tỉnh dậy lại thấy bình thường.

Các đồng nghiệp thấy điệu bộ nhã nhặn của Tiểu Đa, tìm đến rủ cô uống rượu để trêu cô. Nào ngờ, uống cạn rượu rồi mà sắc mặt của cô vẫn không hề thay đổi, trưởng ban Tiêu thấy vậy rất vui, còn nói, ban Quảng cáo đã có một đại tướng.

Có khách đến mời ăn cơm, nếu có ba cô gái bộ phận hậu kỳ đi cùng, thì người uống say chắc chắn sẽ là khách hàng.

Tối nay Tiểu Đa đã bàn với A Phương và A Tuệ, ba người mỗi người có một thế mạnh, cùng đấu rượu, nhất định sẽ thắng. Loại rượu không pha chỉ chuyên dành cho đàn ông.

Tiểu Đa rất vui và cảm thấy cực kỳ phấn khích, bèn nhảy ra đầu tiên: “Ai trong các cô sẽ xuất chiêu trước?”.

A Tuệ lắc súc sắc: “Tôi ra trước”.

Tiểu Mã đã thua khi chưa đầy một phút. Trương Ngôn là người thứ hai, A Phương tiếp tục đánh bại Trương Ngôn sau chừng mười lăm, hai mươi phút. A Tuệ và A Phương kêu ré lên vì đều thắng, bây giờ chỉ chờ Tiểu Đa đánh dấu kết thúc bằng một chiến thắng viên mãn. Tiểu Mã và Trương Ngôn cũng chăm chú nhìn Thần Quang, miệng kêu to, hãy trả thù!

Trong lòng Tiểu Đa thấy rất phấn chấn, cô nhất định phải tiêu diệt cái người có tên là Thần Quang cứ liếc xéo mình này!

Cô từ tốn nói: “Oẳn tù tì, năm thắng ba”.

Thần Quang cười: “Sao phải rắc rối như vậy, chỉ một lần là xác định thắng thua không được à?”.

Đương nhiên là không được, Phạm Tiểu Đa mà chơi oẳn tù tì nhất định phải là năm thắng ba, vì cái chính là thi phản ứng ra nắm tay, một lần thì chưa đủ, vì thế cô lắc đầu: “Tôi ra trước, anh làm theo là được”....
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» [HOT] Phim Naruto 3gp Full cho Điện Thoại Nokia đây s40,s60 xem được hết tập 57-91
» [HOT] Phim Naruto 3gp Full cho Điện Thoại Nokia đây s40,s60 xem được hết 46-57
» [HOT] Phim Naruto 3gp Full cho Điện Thoại Nokia đây s40,s60 xem được hết tập 1-45
» [HOT] Phim Naruto 3gp Full cho Điện Thoại Nokia đây s40,s60 xem được hết tập 90-134
» [HOT] Phim Naruto 3gp Full cho Điện Thoại Nokia đây s40,s60 xem được hết tập 135-180
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» [HOT] Phim Naruto 3gp Full cho Điện Thoại Nokia đây s40,s60 xem được hết tập 90-134
» [HOT] Phim Naruto 3gp Full cho Điện Thoại Nokia đây s40,s60 xem được hết tập 57-91
» [HOT] Phim Naruto 3gp Full cho Điện Thoại Nokia đây s40,s60 xem được hết tập 181-220
» [HOT] Phim Naruto 3gp Full cho Điện Thoại Nokia đây s40,s60 xem được hết tập 135-180
12»
Tags:
Từ khoá liên quan

Tải hình nền Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang mien phi, tải hình nền

Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang

cho miễn phí, tải hình nền

Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang

miễn phí cho miễn phí, chơi hình nền Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang trên miễn phí, kho hình nền miễn phí miễn phí, miễn phí tải về hình nền

Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang

  T.Tin Upload
Hôm nay : 1788
DMCA.com Protection Status