Old school Easter eggs.
  Truyện Mp3 Wapmaster Chát
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Cô hỏi, kèm theo cái cười lí lắc.


- Một chút.


Tôi giở tay mở di dộng.


- Sóng yếu lắm, anh cứ chấp nhận 1 vài ngày không di dộng đi.


Đêm đó, tôi được ăn một bữa ăn toàn rau rừng, Linh nói thế, chứ tôi không nhớ nổi những tên loài cây có trong đĩa thức ăn của mình. Cảm giác thật lạ lẫm, khi ăn xong, thay vì tôi lên nhà, đóng cửa phòng và gọi đồ uống từ chị giúp việc, tôi được ngồi gần bếp lửa, nghe những cụ già kể chuyện. Có vẻ họ chẳng quan tâm tôi đến từ đâu, là con của tập đoàn lớn nào, họ cứ như quen tôi từ lâu lắm, kể bao nhiêu chuyện mà chẳng người dẫn đoàn nào ở khách sạn kể cho tôi nghe cả.


Linh ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe. Gần bếp lửa, khuôn mặt ai cũng hồng lên rạng rỡ. Đêm đó, tôi ngủ rất ngon. Trong giấc mơ, lần đầu tiên, tôi không gặp ác mộng.


Sớm hôm đó, Linh dẫn tôi lên núi, trèo qua rất nhiều con dốc, và cô ấy luôn phải chờ tôi, vì tôi đi quá chậm. Nhưng, không thấy cô nhỏ tỏ vẻ khó chịu, khi thì ngắt hoa bên đường, khi thì ngắt cỏ dại… đại loại cô ấy luôn có việc để làm.


Tới đoạn lưng chừng, khá bằng phẳng, Linh ra hiệu dừng lại. Khỏi phải nói, tôi mong chờ giây phút ấy thế nào. Ở đây gió hiu hiu, thổi qua từng nhành cây xanh thẫm. Bất chợt, Linh với lấy một nhành cây, ở đó có quả gì nhỏ xíu, nhưng căng mọng, đỏ lựng, đưa cho tôi:


- Nó sẽ giúp anh đỡ khát!


- Vậy, lỡ… có độc thì sao? – Tôi hơi dè chừng.


- Ha ha, đại thiếu gia yên tâm đi, tôi mang tôi ra đảm bảo! – Cô gái đùa tôi, kèm theo nụ cười thật tươi.


Tôi đưa vào miệng, vị chua chua tan nhanh trong miệng, nuốt đi rồi lại thấy ngòn ngọt, ăn một lại muốn ăn hai, quả thật, rất ngon. Gió thổi mát lành, và cơn mệt như tan nhanh hơn. Tôi để người nằm vật ra bãi cỏ ngay đấy, mắt nhìn lên tán cây và bầu trời xanh ngắt. Tôi nghe thấy mình gọi tên Linh:


- Linh tại sao lại đến đây?


- Vậy tại sao anh lại đến đây? – Linh không trả lời, mà hỏi vặn lại tôi.


- Em muốn nghe không? – Chẳng biết tại quả rừng ngọt lịm, hay tại gió mát lành, mà tôi muốn kể câu chuyện của mình….


Linh nằm xuống bên cạnh tôi, chống tay sau đầu, lắng nghe… Câu chuyện như dài bất tận, lần đầu tiên, tôi trải lòng với một người nhiều như thế… Cô gái lắng nghe chăm chú, và tôi cảm thấy rất nhẹ lòng. Chiều ấy, trên đường xuống núi, Linh lặng yên đứng cạnh tôi khi tôi trân trân nhìn xuống thũng lũng thăm thẳm. Bất chợt, tôi thấy tay mình ấm áp, bàn tay nhỏ nhắn nằm gọn trong tay tôi, dịu dàng…


Những ngày sau đó, là những ngày thực sự vui vẻ, tôi quen dần với cuộc sống núi rừng, và dù sao, thì bên cạnh tôi luôn có người ấy – người mà tôi biết, mình sẵn sàng đánh đổi tất cả để có được. Hôm ấy, Linh đưa tôi lên rừng hái măng.
Để mãi bên em
Đi qua nhiều bụi rậm, Linh đi trước, tôi theo sau, ánh mắt em luôn khích lệ tôi đi nhanh, bám sát em, chẳng thấy mệt mỏi gì. Bỗng nhiên, tôi thấy có gì đó không ổn, khi tôi vừa quay sang bên thì con vật đã lao về phía tôi, khiến tôi choáng váng và ngã quỵ xuống đất. Tôi chỉ kịp cảm thấy trời đất chao đảo, và chân tay tê cứng. Tôi loáng thoáng nghe tiếng Linh thất thanh, và tiếng chân chạy lại. Có cái gì đó chạm vào da thịt, Linh dùng sức hút máu độc ra cho tôi, trong cơn đau điếng, tôi cảm nhận được sự lo lắng của cô gái nhỏ dành cho mình. Dùng hết sức bình sinh, tôi cố gắng mở mắt, nhưng không thể, chỉ thấy tiếng xé vải, và rồi những vòng quấn quanh chân đau rát.


- Anh không được nhắm mắt. Linh nói lớn, giọng run run.


- Tôi… tôi…


- Đừng nói gì cả. Em đã ra hiệu kêu cứu, sẽ có người tới đây. Chỉ xin anh đừng nhắm mắt, anh ngủ thì mọi chuyện sẽ kết thúc.


Trong miên man, tôi nhớ tới những người xung quanh mình, về ba mẹ, về những cô gái tôi gặp và cả về Linh, cô gái mới gặp tôi chưa đầy 3 ngày, nhưng sẵn sàng xả thân vì tôi. Cô gái ấy đang co ro trong mảnh áo mỏng vì vừa xé vải băng bó cho tôi. Tôi nắm tay Linh, thật chặt, đôi tay run run vì lo lắng và vì lạnh nữa. Chưa giây phút nào, gã đàn ông trong tôi buồn đến thế, khi không bảo vệ nổi một cô gái nhỏ. Tôi tự hứa, nếu còn cơ hội quay về, nhất định sẽ dành những gì tốt đẹp nhất mà tôi có cho cô ấy.


Tôi được đưa về bản, song song với tôi, Linh được người dân dìu đi từng bước, nhìn thấy điều ấy tôi đau lòng hơn bao giờ hết, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình cần phải sống, sống cho- một-người-khác.


Tôi tỉnh lại vài tiếng sau đó, dân làng nói tôi được cứu nhanh như thế, nhờ Linh liều mạng cứu tôi, hút máu độc cho tôi. Còn Linh vẫn sốt cao, do hút máu độc trực tiếp, cô gái còn bị lạnh nữa. Tôi lê đến bên giường Linh, nhìn cô gái nhỏ ngày ngày nói cười, đang nằm mê man vì cứu 1 thằng không ra gì như tôi. Đau lòng, cảm giác đau đớn hơn cả khi ba mẹ bắt tôi học ngành mà tôi không thích, bắt tôi thừa kế tài sản mà tôi không muốn sở hữu.


Cuối cùng, Linh cũng tỉnh lại, cô mỉm cười nhìn tôi.


- Anh không sao là tốt rồi, anh mà có làm sao, tôi không gánh hết tội với tập đoàn nhà anh đâu.


Tôi ra hiệu cho Linh đừng nói gì, nghỉ ngơi, rồi ngồi bên cạnh cô, tôi kể cho cô nghe về mục đích của chuyến đi này, về những gánh nặng đang đè lên tôi mỗi ngày.


Linh cười, dù hơi thở còn yếu ớt, nhưng vẫn ra hiệu cho tôi cố gắng.


- Mai mốt tôi khỏi, sẽ đưa anh tới thung lũng đó, không thể thất hứa với Giang được.


Giờ này mà cô còn muốn giữ lời hứa, đúng là ngốc thật.


Tôi khẽ cốc đầu cô, cảm giác thân thuộc kì lạ dâng lên trong lòng tôi, khi bắt gặp ánh mắt Linh dịu dàng. Tôi biết, mình vừa dành cho cô gái này một tình cảm rất đặc biệt. Những ngày tiếp theo, tôi dần hồi phục, và Linh cũng vậy, nụ cười đã tươi tắn hơn, và chân tay cũng tinh nhanh hơn.


Và đúng như lời hứa, sau khi cả hai đều bình phục, Linh đưa tôi đến thung lũng đầy hoa mà cô đã hứa với Giang sẽ đưa tôi đi. Những bông hoa nhỏ xíu, mỏng manh, nhưng thơm ngát cả một góc rừng. Linh đi trước, chợt cô dừng lại, quay đầu nhìn tôi:


- Anh tin không, ba mẹ đều bỏ em khi em mới 5 tuổi. Trước, mẹ hay ra đây cho em ngắm hoa.


Tôi bước đến, nắm nhẹ tay cô gái… Không nói gì, Linh tựa đầu hẳn vào vai tôi, tôi nghe tiếng mình thủ thỉ:


- Đừng buồn. Sẽ còn có những người che chở cho em, như tôi này.


Linh ngước nhìn tôi, vẻ thắc mắc, đôi mắt ướt long lanh. Niềm yêu thương dâng đầy trong mắt. Không gian xung quanh chợt vắng lặng, vài bông hoa rừng như nở khẽ xung quanh, cái giây phút tôi xoay người, cúi xuống tìm môi cô gái nhỏ, đặt lên ấy một nụ hôn rất khẽ. Linh khẽ co người lại, rồi níu vai tôi, đón nhận nụ hôn ấy, bỡ ngỡ, nhưng đầy hạnh phúc.


Trong giây phút ấy, tôi biết, giữa chúng tôi có một mối liên hệ khăng khít được gắn kết. Nắm chặt tay cô gái nhỏ trong tay, tôi mỉm cười hạnh phúc:


Bên anh mãi nhé, Linh!


Đôi tay nhỏ nằm gọn trong tay tôi, đôi tay đã mang tới cho tôi bao niềm hạnh phúc kỳ lạ, đôi tay tôi muốn níu mãi trong cuộc đời mình.


Hai ngày sau nữa, Hùng tạm biệt Linh và về thành phố, không quên lời hẹn sẽ quay lại đây đón cô.


4. Hùng hào hứng trở về thành phố, cuối cùng, anh cũng tìm được cho mình mục đích sống, người mà mình yêu thương nhất. Anh cố gắng, làm theo những việc mà ba mẹ mong muốn, làm việc chăm chỉ cả tuần, để rồi cuối tuần, anh được phép đi du lịch – đó là thời gian anh được gặp Linh. Đó là những ngày hạnh phúc, là những ngày bình yên, khi mà vùng núi đồi hoang sơ được chứng kiến nụ cười hạnh phúc của đôi bạn trẻ, những ngày tháng không bao giờ quên. Trong chuyến xe về thành phố, trong va li của chàng thiếu gia, có thêm cặp nhẫn, được tết từ những nhánh cỏ dại…

...
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Hẹn ước mùa hè
» Sao ta tìm thấy nhau?
» Mẹ anh bảo chúng mình phải chia tay
» Mimosa và những cung đường đầy nắng
» Yêu anh, thêm một lần nữa
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bản án của tình thân
» Có một mùa hoa cải trong tim
» Kí ức của ngày hôm qua
» Mẹ anh bảo chúng mình phải chia tay
» Mimosa và những cung đường đầy nắng
123»
Tags:
Từ khoá liên quan

Tải hình nền Để mãi bên em mien phi, tải hình nền

Để mãi bên em

cho miễn phí, tải hình nền

Để mãi bên em

miễn phí cho miễn phí, chơi hình nền Để mãi bên em trên miễn phí, kho hình nền miễn phí miễn phí, miễn phí tải về hình nền

Để mãi bên em

  T.Tin Upload
Hôm nay : 140
DMCA.com Protection Status