“Chào anh Vũ Văn Thần Quang, anh chờ Tiểu Đa nhà tôi à?” Ngô Tiêu hỏi với vẻ coi thường.
“Phải, chờ Tiểu Đa nhà tôi.” Vũ Văn Thần Quang đáp lại chậm rãi.
“Tiểu Đa là của nhà anh từ khi nào vậy? Cô ấy là người nhà tôi.”
“Nghe nói chị gái của Tiểu Đa hơn cô ấy cả chục tuổi, cô chăm sóc bản thân cũng tốt đấy chứ.”
“Anh sai rồi, tôi sắp làm chị dâu của Tiểu Đa, dù anh có muốn vào cửa thì cũng phải gọi tôi một tiếng : Chị Dâu.” Ngô Tiêu vẫy tay với vẻ chiến thắng về phía Vũ Văn Thần Quang rồi đi về phía cổng đài truyền hình. Đi được mấy bước, cô ấy quay lại nói: “Phải rồi, hôm nay tôi tới là để nói chuyện với Tiểu Đa xem liệu có thể yêu anh được không. Cười một cái cho tôi xem nào, rồi vênh cái mặt xấu lên, để tôi nói với Tiểu Đa muốn yêu anh thì hãy nhìn khuôn mặt xấu xí của anh”.
Vũ Văn Thần Quang thấy choáng. Cái cô Ngô Tiêu này còn chưa trở thành người nhà họ Phạm mà đã ghê gớm đến mức này! Không lẽ mình đến gặp Tiểu Đa cũng phải lấy lòng cô ta. Vũ Văn Thần Quang cười tươi nói: “Tôi sẽ chinh phục được Tiểu Đa, sau đó xui cô ấy nói với anh trai rằng, lấy vợ thì phải lấy người hiền hậu, còn mà lấy phải cô thế nào cũng gặp ác mộng triền miên!”.
Ngô Tiêu tức giận: “Vũ Văn Thần Quang, cứ chờ đấy, xem ai là người vào được nhà họ Phạm trước!”.
Đúng lúc hai người đang to tiếng với nhau thì Tiểu Đa đi ra. Cả hai đều vẫy tay gọi Tiểu Đa: “Ở đằng này!”.
Phạm Tiểu Đa ngây người, sao Vũ Văn Thần Quang cũng tới nhỉ? Tiểu Đa nhìn hai người đẹp ở bên kia đường. Đúng là rất đẹp! Cô cảm thấy cả hai nên đi làm người mẫu quảng cáo, vừa nghĩ như vậy, cô vừa tiến về phía đấy.
Cô chào Ngô Tiêu xong, quay sang hỏi Vũ Văn Thần Quang: “Sao anh lại tới đây?”. Nói xong liền cúi đầu nhìn xuống chân.
Nhìn Thấy Tiểu Đa, không hiểu sao Vũ Văn Thần Quang không còn thấy tức giận nữa. Anh cảm thấy Ngô Tiêu chẳng khác gì con nhặng, lần nào cũng làm hỏng việc của anh nên chỉ muốn tìm cách đuổi Ngô Tiêu đi: “Tiểu Đa, anh tới đón em, đưa em đi ăn cơm”.
“Nhưng, tôi đã hẹn với Ngô Tiêu trước rồi.” Phạm Tiểu Đa cảm thấy khó xử, không phải cô không muốn đi với Vũ Văn Thần Quang. Cô có thể hỏi thần Quang những vấn đế mà cô muốn biết, nhưng cô đã nhận lời với Ngô Tiêu, cô không thể thất hứa.
Ngô Tiêu đắc ý cười với Vũ Văn Thần Quang: “Xin lỗi, đã để anh chờ uổng công. Tôi phải đi với Tiểu Đa đây”.
Cơn giận dữ của Thần Quang bốc lên, anh cũng cười với Ngô Tiêu: “Xin lỗi, đã mất công cô đến, tôi và Tiểu Đa nhà tôi phải đi ăn cơm đây”. Nói xong, không chờ Ngô Tiêu và Tiểu Đa kịp phản ứng, anh kéo Tiểu Đa đẩy vào xe của mình rồi khóa cửa xe lại. Lên xe xong, Vũ Văn Thần Quang nhìn Ngô Tiêu đang tức đến tím mặt, mỉm cười rồi lái xe đi.
Ngô Tiêu trừng mắt nhìn Phạm Tiểu Đa đang đập đập vào cửa xe, bụng nghĩ: Tiểu Đa, cậu mà thích anh ta là cậu tự chuốc lấy rủi ro rồi.
Phạm Tiểu Đa ngồi trên xe im lặng không nói gì, sự vô lý của Thần Quang khiến cô cảm thấy không tự nhiên. Tiểu Đa thấy Ngô Tiêu trừng mắt nhìn, biết cô ấy đang giận mình không kiên quyết, trong lòng vô cùng áy náy.
Suốt bốn năm đại học, Tiểu Đa ở cùng phòng với Ngô Tiêu, đi đến đâu hai người cũng dính với nhau như keo, có lúc, phần nhiều thời gian Ngô Tiêu dạy cho cô làm thế nào để thích ứng với môi trường mới.
Phạm Tiểu Đa sợ bóng tối, từ nhỏ đã quen để đèn khi ngủ. Khi lên đại học, mười một giờ đêm đã phải tắt đèn, đêm đầu tiên cô không sao ngủ được, chốc chốc lại mở mắt nhìn màn đêm tối đen xung quanh. Giường của Ngô Tiêu sát ngay cạnh giường của Tiểu Đa, nên nghe rõ cô trằn trọc, trở mình trên giường. Cô ấy đã khẽ hỏi Tiểu Đa làm sao thế, Phạm Tiểu Đa nói gần như phát khóc rằng tắt đèn khiến cô sợ. Nghe vậy, cô ấy đã sang giường của Tiểu Đa nằm ngủ cùng. Hai người nói chuyện một hồi rồi lăn ra ngủ. Sau ba ngày như vậy, từ đó Tiểu Đa dính chặt lấy Ngô Tiêu.
Ngô Tiêu là một cô gái xinh đẹp, nhưng đó không phải là vẻ đẹp lạnh lùng, cô ấy đối xử với Tiểu Đa rất tốt, vì vậy mà cô đã trở thành đại tướng quân hộ giá ngự tiền của Ngô Tiêu. Có người trách cô lắm chuyện, nhưng Tiểu Đa coi như không nghe thấy, trong lòng cô, Ngô Tiêu quan trọng hơn những lời châm biếm của người khác. Ngô Tiêu là người bạn đầu tiên của Phạm Tiểu Đa, nên cô rất coi trọng tình bạn này.
Thế mà hôm nay, lần đầu tiên cô buộc phải thất hẹn, cô không quen với việc này. Tiểu Đa cảm thấy vô cùng khó chịu, trọng sắc khinh bạn là việc mà cô không thể làm nổi.
Đưa mắt nhìn Vũ Văn Thần Quang đang lái xe với vẻ mặt rất vui, Phạm Tiểu Đa thấy vô cùng tức giận, chính anh khiến cô có lỗi với Ngô Tiêu. Ngô Tiêu cãi nhau với anh cũng chỉ vì cô, thế mà cuối cùng lại bị anh chàng “tai họa” chơi xỏ.
Tiểu Đa lấy điện thoại ra gọi cho Phạm Triết Lạc, cô nghĩ, chắc hẳn Ngô Tiêu rất tức giận và lúc này cần có người an ủi: “Anh sáu, nếu anh không bận, tới chỗ Ngô Tiêu một chút được không?”.
Phạm Triết Lạc tưởng rằng Tiểu Đa muốn tạo cơ hội cho mình, nên nhận lời rất thoải mái, bởi vì cậu cũng muốn gặp Ngô Tiêu: “Anh cũng đang định gọi điện hẹn cô ấy đi ăn cơm”.
“Hôm nay Ngô Tiêu có điều gì thì anh cũng nhất định phải nhường cô ấy đấy nhé.”
“Ngô Tiêu làm sao?” Nghe cách nói của Tiểu Đa, Phạm Triết Lạc thấy hơi lo.
“Cũng không có chuyện gì, em sợ tâm trạng của cô ấy không được tốt.”
“Vì sao tâm trạng cô ấy lại không được tốt?”
Phạm Tiểu Đa thấy mình thật ngốc, như thế chẳng phải là để lộ chuyện với Vũ Văn Thần Quang sao? Cô vẫn chưa muốn làm kinh động đến mọi người trong nhà, hơn nữa, cô cũng không hài lòng với cách thể hiện của Vũ Văn Thần Quang hôm nay. Suy nghĩ một lát: “Anh không chủ động đến gặp Tiêu Tiêu, thì làm sao tâm trạng cô ấy tốt được. Anh thực sự muốn để cô ấy theo đuổi anh à?”.
Phạm Triết Lạc nghĩ thấy cũng đúng, nên nhận lời xong liền tắt máy.
Phạm Tiểu Đa lại gọi ngay điện cho Ngô Tiêu, máy vừa thông đã nghe Ngô Tiêu gầm lên: “Phạm Tiểu Đa, cậu dám không giúp mình trả thù, nếu cậu mà cười nói vui vẻ ăn cơm cùng với gã tai họa đó, mình sẽ không thèm chơi với cậu nữa!”.
Tiểu Đa vội nhận lời: “Nhất định sẽ không thế đâu. Mình chẳng biết làm thế nào. Nhất định mình sẽ giúp cậu trả thù. Tuyệt đối sẽ không để cho anh ấy được như ý đâu!”.
Vũ Văn Thần Quang nghe thấy câu nói đó, bất giác thở dài một cái, rồi tiếp tục lái xe với vẻ mặt thản nhiên.
Phạm Tiểu Đa lại cầu cứu Ngô Tiêu: “Cậu nhất định không được nói chuyện hôm nay đâu đấy, nếu anh mình mà có hỏi, thì cứ nói rằng anh ấy không chủ động tìm cậu, Tiêu Tiêu, mình xin cậu đấy!”.
Ngô Tiêu lạnh lùng nói: “Mình với tên Vũ Văn Thần Quang kia không thể cùng tồn tại! Cậu hãy liệu đó mà làm, không thì mình sẽ tiết lộ bí mật đấy!”.
Tiểu Đa nhận lời với vẻ vô cùng dứt khoát, chỉ thiếu nước chỉ tay lên trời mà thề.
Tắt máy xong, Phạm Tiểu Đa mới chợt nhớ, hứa với Ngô Tiêu sẽ trừng trị Vũ Văn Thần Quang, đã bị anh nghe thấy hết rồi. Cô nghiêng mặt quan sát biểu hiện của Vũ Văn Thần Quang, không có gì khác thường. Miệng vẫn nở nụ cười, bàn tay nắm lấy vô lăng, Tiểu Đa thấy dần yên tâm trở lại, mặc cho anh rẽ hết ngả này lại rẽ sang ngả khác, cuối cùng đi vào một con phố nhỏ.
Vũ Văn Thần Quang xuống xe, mỉm cười nhã nhặn: “Tiểu Đa, bên trong có nhà hàng theo phong cách dành cho gia đình, do một người bạn của anh mới mở, món ăn rất ngon, là các món thường ngày, chúng ta vào thử nhé”....
