Vũ Văn Thần Quang cười to, sau khi giúp Tiểu Đa đi giày xong, liền lái xe đưa cô về nhà. Tâm trạng của anh rất vui.
Chương 19:
Gặm xong mấy cái cánh gà, Tiểu Đa thấy không thể ăn được nữa vì no.
Lặng lẽ đưa mắt nhìn Vũ Văn Thần Quang tay trái cầm cánh gà, tay phải cầm túi rác, người thẳng đơ, vẫn phong độ như thường. Cô thầm than trong lòng, Ngô Tiêu ơi Ngô Tiêu, mình nghĩ, dù cho tay trái anh ấy cầm một con gà, tay phải cầm một con vịt thì cũng chẳng lấy gì làm xấu hổ.
Phạm Tiểu Đa về đến nhà, Ngô Tiêu đang ở đó cùng Phạm Triết Lạc. Nhìn thấy Phạm Tiểu Đa về, Ngô Tiêu nói với Phạm Triết Lạc: “Em có chuyện này phải nói riêng với Tiểu Đa, anh đừng có nghe lén đấy”.
Phạm Triết Lạc cười gật đầu. Thế là hai cô gái đóng cửa lại, nói chuyện.
Lần này Phạm Tiểu Đa không giấu diếm, cô đỏ mặt kể lại chi tiết toàn bộ quá trình.
Ngô Tiêu nghe, mặt lúc trắng lúc đỏ, đến khi Tiểu Đa giẫm lên chân của Vũ Văn Thần Quang mới nở nụ cười, nhưng ngay lập tức vẻ mặt lại mang vẻ nghi ngại: “Phạm Tiểu Đa, mình thấy cậu không chỉ gặp phải một kẻ mặt dày, mà con người này còn không biết hai chữ ‘xấu hổ’ viết như thế nào”.
Phạm Tiểu Đa nhìn Ngô Tiêu với vẻ đáng thương: “Làm thế nào bây giờ? Cậu nhất định phải nghĩ cách giúp mình hả cơn tức giận, anh ta thật đáng ghét!”.
Ngô Tiêu cười lạnh lùng: “Cậu từng giúp mình từ chối nhiều lần, theo mình suốt bốn năm, cậu quên hết cả rồi à?”.
Phạm Tiểu Đa nghĩ: “Phải rồi, những người theo đuổi cậu hồi ấy rất nhiều, thế mà gạt hết không để lại một ai”.
Ngô Tiêu nói: “Nghĩ ra rồi à?”.
Phạm Tiểu Đa gật đầu, bắt đầu tưởng tượng ra điệu bộ thảm hại của Vũ Văn Thần Quang giống như tất cả những người theo đuổi Ngô Tiêu “bị hy sinh” trước đây.
Ngô Tiêu nói: “Không thể đối phó với Vũ Văn Thần Quang theo kiểu dùng cứng chọi cứng được, xem điệu bộ thì anh ta gặp cứng cũng sẽ cứng, chúng ta sẽ ‘giết’ anh ta bằng thủ đoạn mềm dẻo, hì hì”. Phạm Tiểu Đa nghĩ, nếu mà anh Sáu của cô nhìn thấy điệu bộ của Ngô Tiêu lúc này, chắc anh ấy sẽ phải bỏ chạy vì sợ, vì thế cô có phần thông cảm với Triết Lạc, không nén được nói: “Ngô Tiêu, cậu sẽ không đối xử với anh mình như thế chứ? Cậu thật đáng sợ!”.
Ngô Tiêu gõ lên đầu của Tiểu Đa: “Với đồng đội mình sẽ ấm áp như mùa xuân, còn đối với kẻ thù thì mới lạnh lùng, vô tình!”.
Nghe vậy Tiểu Đa mới thấy yên tâm.
Hai người cùng nằm dài ra bàn lên kế hoạch. Chỉ một lát, Ngô Tiêu đã viết đầy một trang giấy. Thứ tự mạch lạc chẳng khác gì đề cương luận văn tốt nghiệp, phía dưới còn ghi chú rõ ràng trích dẫn từ án lệ của người theo đuổi đó.
Phạm Tiểu Đa cầm lên xem. Mục đích của điều đầu tiên viết: Làm nhụt nhuệ chí của Vũ Văn Thần Quang, khiến anh ta phải rút lui thất bại.
Chiêu thứ nhất: Lạnh lùng như băng, không lay chuyển.
Ngô Tiêu giải thích: “Mặc cho anh ta lấy lòng cậu thế nào, cậu cũng phải giữ bộ mặt lạnh lùng, ai mà kiên trì được mãi trước bộ mặt lạnh như nước đá? Mặc cho anh ta chọc tức cậu thế nào, cậu cũng phải vững như Thái Sơn, không giận dữ, không nóng vội, dù nói gì cậu cũng vẫn giữ thái độ tốt, làm cho anh ta không thể tức giận vào đâu được. Theo như kiểu của cậu cứ xấu hổ là đỏ mặt và sợ mất mặt, anh ta nắm được điều này có thể sẽ uy hiếp cậu. Cậu thấy không, chẳng phải cậu không dám chạy bằng chân trần là gì? Hễ anh ta vừa đe dọa là cậu sợ?”.
Phạm Tiểu Đa gật đầu liền mấy cái, thầm khen đúng là tuyệt.
Chiêu thứ hai: Mượn đá công ngọc.
Ngô Tiêu giải thích: “Có nghĩa là mượn sức mạnh ở bên ngoài để bù đắp cho sự thiếu hụt sức mạnh của mình”.
Phạm Tiểu Đa vội nói: “Các anh trai mình chắc chắn không được rồi. Mình không muốn các anh ấy xen vào chuyện này”.
Ngô Tiêu cười: “Tất nhiên các anh trai cậu thì không được rồi, ý mình muốn nói tới Lý Hoan! Anh ấy chính là hòn đá mà mình muốn mượn!”.
Ngô Tiêu tiếp tục giải thích: “Lý Hoan có thể giấu các anh cậu, giúp cậu điều tra về Vũ Văn Thần Quang, khẳng định anh ấy đứng về phía cậu, hơn nữa, nếu Lý Hoan điều tra ra Vũ Văn Thần Quang là ai, thì chắc chắn anh ấy sẽ hiểu về Vũ Văn Thần Quang, như thế phần thắng càng lớn hơn”.
Phạm Tiểu Đa nhìn Ngô Tiêu, có phần hơi thiếu tin tưởng: “Cậu không định để cho mình và Lý Hoan đóng vai người yêu của nhau đấy chứ? Như Thế sẽ rất có lỗi với anh ấy”.
Ngô Tiêu nói với vẻ lấn át: “Làm việc lớn thì không nên để ý tiểu tiết, dù sao Vũ Văn Thần Quang cũng chỉ mới biết Lý Hoan đang theo đuổi cậu, không biết anh ấy chỉ là bạn của cậu. Nếu cậu muốn Vũ Văn Thần Quang tức giận mà không biết làm thế nào thì Lý Hoan chính là ứng cử viên tốt nhất”.
Phạm Tiểu Đa vẫn còn do dự: “Như thế quá tàn nhẫn đối với Lý Hoan”.
Ngô Tiêu thở dài: “Vậy thì cứ dùng chiêu thứ nhất đi đã, nếu thực sự không được thì dùng chiêu thứ hai. Bây giờ mình sẽ huấn luyện cho cậu”.
Tiểu Đa ngây người: “Huấn luyện cái gì?”.
Trong đôi mắt to của Ngô Tiêu ngập tràn ý cười: “Huấn luyện cậu cái khí thế dù cho Thái Sơn có sụp đổ ngay trước mặt thì cũng không biến sắc”.
Thế là Phạm Tiểu Đa ngoan ngoan ngồi yên chờ cô giáo Ngô Tiêu chỉ dạy.
“Nếu mình, tức là Vũ Văn Văn Thần Quang dịu dàng nói với cậu: Tiểu Đa, chúng ta đi ăn cơm, được không? Thì cậu sẽ trả lời thế nào?”
“Không được, tôi phải về nhà.”
“Sai, cậu phải trả lời là được, sau đó yêu cầu đi ăn ở những chỗ đắt nhất, khiến anh ta thấy xót tiền! Ăn xong ở đó rồi thì mua cánh gà!”
“Mua cánh gà làm gì?”
“Cậu vừa đi vừa ăn, để cho anh ta một tay cầm túi cánh gà, một tay cầm túi đựng rác!”
Tiểu Đa cười khúc khích, nghĩ đến cảnh Vũ Văn Thần Quang cầm mấy chiếc túi đi theo phía sau, người đi đường đều quay lại nhìn, còn mình thì gặm cánh gà một cách đắc ý.
“Nghe đây, nếu anh ta muốn nắm tay cậu, và đòi ôm cậu thì cậu sẽ làm thế nào?”
“Ngoan ngoãn để anh ta nắm, để anh ta ôm.”
“Sai, cậu để cho anh ta nắm, anh ta ôm thì được, hơn nữa, dù sao anh ta cố tình nắm, cố tình ôm thì cậu cũng chẳng có cách nào khác, nhưng không được ngoan ngoãn.”
“Vậy thì phải làm thế nào?”
“Nếu nắm tay cậu, đầu tiên cậu thuận theo, trong túi lúc nào cũng chuẩn bị kẹo cao su, lấy ra nhai, anh ta sẽ không đề phòng, nhân lúc anh ta không chú ý dính kẹo lên tay, để cho anh ta nắm!”
Phạm Tiểu Đa làm điệu bộ buồn nôn: “Như thế thì ác quá?”.
“Là kẹo do cậu ăn, anh ta mới là người buồn nôn!”
“Vậy nếu anh ta ôm mình thì sao? Và lại ở trên phố nữa?”
“Cậu không biết kêu lên là mất lịch sự hay kêu cứu à? Nếu cảnh sát đến thì nói anh ta định bắt cốc cậu! Cậu hoàn toàn không quen biết anh ta! Về điểm này thì hình thức của cậu có sức thuyết phục hơn anh ta!”
Còn nữa, nếu anh ta nói thích cậu với vẻ quyến luyến, thì cậu đừng nói gì cả, cho dù anh ta hỏi gì cũng không nói! Mỉm cười nghe anh ta nói rồi sau đó về nhà. Để cho anh ta không đoán được tình cảm và suy nghĩ của cậu!”
Phạm Tiểu Đa tỏ ý đã hiểu, trong chốc lát thấy tự tin hơn....
