Em nhớ không đã bao lần anh viết thơ tặng em, những bài thơ chan chứa đầy cảm xúc, nhịp đập của con tim, mỗi bài thơ là một góc độ tình cảm, khát vọng và chân thành nhất anh viết tặng em. Bài thơ là lời thúc dục câu trả lời tình cảm yêu thương từ em đến với anh. Vậy mà em đã để anh chờ đợi quá lâu, em đã đọc hết các bài thơ anh gửi nhưng sao em vẫn im nặng. Em chỉ cười khen anh làm thơ hay, cảm xúc, đánh đúng tâm trạng của em. Anh biết em cũng yêu anh lắm đúng không, ánh mắt muốn nói điều cảm ơn anh và yêu anh nhưng em không nói được, em có chuyện buồn ngăn cản, làm em phải nghẹn lời những điều đó làm em khổ tâm đúng không. Vậy sao em không nói cho anh biết để anh hiểu, cảm thông, chia sẻ với em, em giữ trong lòng làm gì cho đau khổ. Anh yêu em mà, anh sẽ thông cảm, san sẻ những gì em thiếu và giúp đỡ những gì em cần. Em phải làm anh ngầm hiểu, tự biết từ nội tâm sâu thẳm của em là em cũng yêu anh, em cũng thật là…Làm anh phải chờ đợi hy vọng, phải khổ đau với em, tại sao em không đưa ra tiếng nói chung cho mình hòa hợp. Những lần mình bên nhau tình cảm như đôi lứa vậy mà em không thể nói ra lời, tại sao vậy ? em khổ lắm đúng không…?
Khi mẹ khỏi ốm được mấy hôm thì lại đến lượt em ốm, đúng vào lúc công việc của anh bận rộn, bị gò bó. Bị quản thúc, làm anh mất hết tự do. Anh không thể đến bên em, chăm lo, chữa trị, tâm sự cùng em làm anh buồn lắm. Hàng ngày chưa xuống thăm em được lòng anh như lửa đốt, đứng ngồi khồng yên, ăn uống không ngon gì cả. Anh có lỗi với em, người mà anh yêu anh quý trong giờ phút đau ốm khổ sở như vậy mà anh không có ở bên, anh có lỗi với em. Em lúc sốt nóng, lúc sốt lạnh làm em phải vật lộn trong đau khổ mà không có ai ở bên giúp em cả, mẹ thì đi chợ, anh thương quá. Mỗi ngày anh cố thu xếp thời gian xuống thăm em được chút ít rồi về, để được biết em thế nào, được gần em cho anh khỏi dằn vặt và được nhìn em cho đỡ khổ đau.
Rồi em lại về quê chữa trị mấy ngày, có mấy ngày thôi anh cảm thấy nhớ nhung lắm, người như thẫn thờ, chẳng biết làm gì cả. Đã vậy công việc của anh cứ rằng xéo, bề bộn, áp lực làm anh cứ rối tung cả đầu óc.
Mấy hôm sau em đỡ, em gọi điện cho anh về đón, lòng anh như rạng rỡ, mừng vui xắp được gặp em. Anh phải xin phép đi chút việc, thế là anh nên đường về nhà em trong sự vội vàng hấp tấp. Anh lại được dùng bữa cơm cùng gia đình em, anh vẫn được sự trìu mến của bố mẹ, một lòng thiện cảm và ân cần. Anh còn biết hôm đó chính bố mẹ bảo em mời anh về ăn cơm, em biết lúc đó anh thế nào không, anh thật hạnh phúc và cho anh biết một điều gì đó tốt đẹp đang đón đợi chờ anh phía trước.

Cường trao cho Thu đọc và Cường cũng ngồi bên Thu.
Thu đọc song bức thư mỉm cười và nói : Em thật súc động khi anh đã viết như vậy đấy, anh viết thật hay, rồi anh sẽ hiểu em thôi, cái gì cũng cần có thời gian anh à nhưng em nghĩ là sẽ không để anh phải thất vọng gì cả.
Cường: Anh cũng mong là như vậy.
Thu: Giờ thì em mời anh đi ăn kem nhé, em thích ăn kem lắm và cũng là để trả công của anh mà bấy lâu nay anh cũng vất vả vì em.
Cường: Có gì đâu em, ừ anh sẽ đợi, vậy thì mình đi em nhé.
Thu dẫn cường đi ăn kem Tràng Tiền, trong cái buổi xế chiều mà trời vẫn còn nắng gắt, Cường nắm chặt tay của Thu, len lỏi qua từng đám người đông đúc chen nhau mua kem. Kem Tràng Tiền là một thương thiệu nổi tiếng của đất hà thành mà những lớp trẻ rất thích và ưa chuộng. Sau một hồi chen lấn và chờ đợi Cường đã mua được 4 cây kem ốc quế mà mồ hôi nhễ nhại. Hai người đứng vào một góc của trung tâm bán hàng ăn kem trong sự vui vẻ, hạnh phúc.
Thu: Anh thấy kem ở đây thế nào ? Ngon không anh ?
Cường: Ừ ! Kem ở đây ngon thật đấy, nhưng anh thấy rất ngon và thú vị khi được ăn cùng em.
Thu: Chà ! Anh thật biết tán tỉnh đấy nha. Kiểu này em phải cẩn thật mới được.
Cường: Anh chứ ai mà em phải cẩn thận.
Thu: Con trai khó tin lắm đấy nên bọn phải cẩn thận chứ.
Cường cau mày nói: Anh biết không thể nói cho người khác là tin mình được, mà mình hãy bằng hành động để người khác tin mình.
Thu: Em đùa anh chút thôi, chứ thực ra em rất tin anh và em rất yên tâm khi có một người bạn như anh đấy.
Cường: Cảm ơn em đã tin anh, thế em có hay ra đây ăn không ? Và em ra với ai ?
Thu: Những lúc em buồn và cảm thấy căng thẳng thì em hay đi ra đây ăn kem, ngắn cảnh cho thỏa mái. Anh là người đầu tiên mà em cho biết và đi với em đấy.
Cường: Vậy anh thật may mắn được em mời đi ăn kem cùng, cảm ơn em nhiều.
Thu: Anh không phải cảm ơn đâu, em phải cảm ơn anh mới đúng. Tí nữa mình về em sẽ mời anh đi ăn bún đậu nhé. Em cá là anh rất thích, vì em nghĩ anh ở đó anh không được ăn món mà bọn em hay ăn và quán này họ làm ngon lắm anh à.
Cường: Chà em nói mà anh đã cảm thấy thèm quá à.
Thu: Em sẽ để anh phải thật thèm mới ngon, giờ mình đi ra bờ hồ ngồi ngắm cảnh và hóng mát đã, những lúc như thế sẽ làm đầu óc mình thấy nhẽ nhõn, thanh thản không bị suy nghĩ phiền lão rồi về học hành hay làm việc sẽ tốt hơn.
Cường: Em thật hiểu biết và lãng mạn quá.
Thu cười: Rồi anh sẽ còn biết nhiều về em nữa đấy.
Cường và Thu ngồi ngắm cảnh bờ hồ trong cái cảnh nắng nắng chiều, gió thổi man mát từng cánh lá vàng rơi, mặt hồ gợi sóng, khung cảnh quanh bờ hồ thật thơ mộng, với nhiều bồn hoa được trồng, được chăm sóc bởi nhưng bàn tay khéo léo tỉ mỉ, chúng mọc thạt tươi tốt thật đẹp. Xung quanh nơi đây được bao quanh bởi các tòa nhà trông rất cổ kính sang trọng. Ở giữa bờ hồ là tháp rùa và hòn đảo nhỏ có cầu Thê Húc màu đỏ không biết được xây dựng từ bao giờ nó là một biểu tượng của người Hà Nội. Đây là nơi lý tưởng cho các cặp đôi nam nữ hò hẹn trò chuyện bên nhau. Cường và Thu ngồi tâm sự rất lâu, họ thật vui vẻ vì chưa bao giờ họ được bên nhau lâu đến như vậy.
Cuối buổi Thu bắt đầu nói: Giờ anh đói rồi đúng không, mình về đi ăn bún đậu anh nhé.
Cường cười: Ừ vậy mình về đi anh cũng đói lắm rồi, để xem bún đậu ngon đến đâu mà em và rất nhiều người ăn khen ngon đến thế.
Thu: Đó là món ăn rất bình dân thôi, nhưng anh ăn rồi anh sẽ mê cho mà coi.
Cường: Để xem đã.
Thế là cường và Thu sau một hồi loanh quanh bao con phố, họ đã đến khu Đại Hoc Thương Mại rồi hai người xà vào một quán nhỏ ở góc phố. Thu bắt đầu gọi hai xuất bún đậu mắm tôm.
Thu nói: Ngày trước em học gần đây nên hay ra đây ăn bún đậu với mấy đứa bạn ở cùng lớp rồi anh sẽ được biết nó ngon đến thế nào.
Cường: Chà cả buổi hôm nay em phải khen nó nhiều quá đấy, anh
