watch sexy videos at nza-vids!
  Truyện Mp3 Wapmaster Chát
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


"Ăn cướp, ăn cướp…" – Giọng của một cô gái hét lên lanh lảnh.

Tuấn Anh bật dậy, anh nhìn quanh. Một tên côn đồ đang từ đằng xa chạy về phía anh, phía sau, một cô gái mặt một chiếc áo thun bó sát màu xanh nước biển và chiếc quần dù tập thể dục cũng đang lao theo. Miệng cô không ngừng la toáng lên, gương mặt cô hớt hải, cô gái đuổi theo tên cướp khá cừ. Chẳng mấy giây, cô đã gần sắp tóm được hắn. Mọi người xung quanh chẳng ai có vẻ gì là muốn giúp đỡ cô, họ chỉ trơ mắt nhìn theo.

Tuấn Anh đứng lớ ngớ nhìn cô gái thì đột nhiên chiếc túi xách trên tay tên cướp ở đâu bay đến chổ anh đứng. Theo phản xạ, Tuấn Anh giơ tay đón lấy nó.

Tên cướp này có vẻ chưa thạo nghề mấy, hắn thấy cô nàng áo xanh nhất quyết đuổi theo và cô ta chạy không tồi nên hắn sợ sệt quăng cái của nợ ấy vào anh. Rồi hắn lao xuống đường dưới dòng xe đang cuống đi… luồn nhanh.

Tuấn Anh bất ngờ chưa hiểu gì thì cô gái đã rờ đến. Cô trừng đôi mắt to đen nhìn anh và nhíu mày rồi giơ tay giật lại chiếc túi xách từ tay anh.

"Trả túi xách cho tôi, ah… ra anh là tòng phạm của tên cướp đó? Đi, đi về đồn với tôi !"

"Cô điên à?" – Bây giờ thì Tuấn Anh chợt hiểu ra mình sắp bị vu oan vì tội đã đón lấy chiếc túi xách từ tay tên cướp khi nãy.

"Điên gì? Anh vừa được đồng bọn quăng cho cái túi này, túi xách của tôi vừa ở trên tay anh, không phải sao?"

"Không phải tôi…"

Lúc này, mọi người bắt đầy vây quần lại chổ Tuấn Anh và cô gái lạ thành một đám đông, họ xì xầm bàn tán đủ chuyện.

"Không phải anh, thế tại sao hắn lại quăng cho anh mà không phải người khác?"

"làm sao tôi biết được!"

"Vậy thì về đồn rồi biết !"

"Cô điên à? Nếu tôi là đồng bọn của hắn, vậy tại sao khi nhận được cái túi tôi không bỏ chạy?"

"Không nói nhiều… Lên công an với tôi !" – Cô gái nhất quyết vu oan cho Tuấn Anh.

Anh thở dài. Tự hỏi không biết tai họa gì sắp ụp đến với mình, anh bực mình gạt phăng tay cô gái ra khỏi tay mình.

"Thằng ấy nó không biết gì đâu cô ơi… Nãy giờ tôi thấy nó ngồi ở đây mà !" – Một người đi đường xen vào câu chuyện đang gây cấn của anh và cô gái lạ.

"Nhưng hắn đã chộp túi xách của cháu từ tay tên cướp" – Cô gái tiếp tục bướng bỉnh.

"Tôi đã nói tôi không liên can, cô đừng có bướng nhé!!!"

"Thôi, dù gì cháu cũng nhận lại được túi xách rồi… Đừng gây nữa" – Mọi người bắt đầu can thiệp. Bởi ai cũng nhận thấy rằng Tuấn Anh vô can.

"Đồ hâm !" – Tuấn Anh bực mình, anh nói lửng một câu rồi dắt xe ra khỏi đám gồ ga, lướt xuống đường. Phía sau, anh vẫn nghe cô gái hét toáng lên…

"Này, nói ai hâm hả?"

* * *

Buzz !

t_a_nguyen : Này, biển bọt bèo… Cô có onl không?

comeback_to_sea : Có, mà sao anh lại gọi tôi như thế?

t_a_nguyen : Ừ, ai bảo hôm qua cô không onl? mà chủ nhật của cô hôm nay thế nào?

comeback_to_sea : Ứ, Toàn chuyện xàm xí !

t_a_nguyen : Thế à? Tôi cũng vậy !

comeback_to_sea : Dạo này Hà Nội mất an ninh ghê gớm !

t_a_nguyen : Ừ, chán ghê, mà sao hôm qua cô không onl?

comeback_to_sea : Tôi bận tí việc nhà.

t_a_nguyen : Ừ

comeback_to_sea : Bố và mẹ tôi sắp đưa nhau ra tòa…

t_a_nguyen : tại sao?

comeback_to_sea : Vì họ không còn yêu nhau như trước nữa.

t_a_nguyen : Ừ, cuộc đời này nhiều cái không ngờ thật, bố mẹ tôi thì không có khoảng cách nào cả… Tôi rất yêu họ, chỉ một nỗi, tôi không thể sống chan hòa với bố…

comeback_to_sea : thế à?

t_a_nguyen : Ừm, nên tôi đã tách rời khỏi họ…

comeback_to_sea : Vậy anh sống một mình à?

t_a_nguyen : Ừ, Tôi là người Sài Gòn.

comeback_to_sea : Thế à? Hay nhỉ? … àh, mà tôi đã đọc được tin nhắn offline của anh hôm qua… Chia buồn với người bạn của anh nhé.

t_a_nguyen : Ừ

t_a_nguyen : àh, cô cũng ở Hà Nội à?

comeback_to_sea : Ừ, tôi ở Hàng đường.

t_a_nguyen : cái đường có nhiều cửa hàng o-mai í à?

comeback_to_sea : yes

t_a_nguyen : Ừm… Công ty tôi làm cũng gần đấy, thế hôm nào tôi mời cô café được chứ?

comeback_to_sea : Ok !

* * *

t_a_nguyen : Này, Biển bọt bèo… Mai cô có bận gì không?

comeback_to_sea : Không, sao?

t_a_nguyen : Tôi mời cô café như lời đã nói nhé?

comeback_to_sea : Cũng được

t_a_nguyen : thế… 8h tối mai ở café Violet nhé?

comeback_to_sea : được… Tôi cũng muốn gặp con trai Sài Gòn 1 lần cho biết ! hehe

XIV

8h tối.

Quán café Violet đông nghịch khách.

Tuấn Anh đến sớm hơn 10 phút. Anh không muốn để cô bạn Biển bọt bèo của mình chờ !

Quán bật nhạc R&B nhè nhẹ, thoang thoảng trong không gian mùi hoa bằng lăng…

Tuấn Anh thấp thỏm rất muốn biết mặt cô gái đã nói chuyện với mình suốt cả mấy tháng nay… Một điều gì đó làm anh rất tò mò, cảm xúc cho anh biết rằng đó là một cô gái đặc biệt. Ở cô có gì đó, không giống như những người anh đã gặp và quen biết…

Bỗng, chuông điện thoại của anh reo vang… Tuấn Anh vội vàng bắt máy, anh cứ ngỡ là Biển bọt bèo… Nhưng không, đầu dây bên kia, giọng Thảo My lúc nào cũng khẩn trương, cô nàng rú lên trong điên thoại…

"Anh, em đang đứng trước cửa nhà anh… Mở cửa cho em nào !"

Tuấn Anh thấy ớn lạnh sống lưng.

Thảo My… Cô ta lại bay ra đây, cô ta muốn gì????

Tuấn Anh khẽ trả lời qua điên thoại.

"Thảo My, anh đang bận… Em…"

"Anh bận gì chứ? Hôm nay là Chủ Nhật mà ! Anh đang bận hẹn hò với cô nào à?"

Lần này thì Thảo My hoàn toàn nghi ngờ đúng. Tuấn Anh thở dài.

"Không, nhưng anh không có ở nhà"

"Vậy thì anh về ngay đi, có chuyện gì mà quan trọng hơn em cơ chứ? Nhanh đấy, em chờ anh, 5 phút nữa anh không về, em thề là sẽ lục hết ngõ ngách Hà Nội đễ tìm anh !"

Tuấn Anh ngán ngẩm với cái tính cách trẻ con ngớ ngẩn đó của Thảo My. Nhưng có một điều là anh không thể không tin những gì cô nàng nói. Thảo My chẳng bao giờ biết đùa là gì.

"Thôi được rồi, em đợi ở đấy…!"

Tuấn Anh trả lời. Anh đứng bật dậy, nhìn quanh tìm xem Biển bọt bèo đã đến chưa. Nhưng hình như cô gái vẫn chưa đến. Tuấn Anh cố gắng lướt mắt một lần nữa khắp quán, anh vẫn không tìm được cô gái nào ngồi riêng lẻ một mình.

Anh nhìn đồng hồ, 8 giờ 10 phút rồi. Có lẽ hôm nay Biển bọt bèo của anh bận gì đó đột xuất chăng? Anh trấn an mình như thế và bước ra khỏi quán.

"Á…" Tuấn Anh vội đến nổi anh va vào một cô gái vừa bước vào quán.

Cô nàng mặc một chiếc váy màu xanh, buột tóc thành một búi lửng, tóc mái ngang. Rất dễ thương… Nhưng đồng thời, Tuấn Anh cũng đủ bình tỉnh và hoảng hốt để nhận ra gương mặt đối diện đó là ai…

XV

Cô nàng dễ thương mà Tuấn Anh vừa vô tình làm va vào đó chính là cô gái "hun dữ" hôm nọ bị cướp túi xách mà anh gặp ở công viên.

Bốn đôi đồng tử của hai người nhìn nhau… Tuấn Anh thì hoảng hốt ngạc nhiên, cô gái kia lại đầy bất ngờ và khó chịu…

"Lại là cô à?"

"Hở? Thì ra là anh ! Mắt mũi đễ ở sau lưng à? Đồ côn đồ bất lịch sự !" – Cô gái liếc mắt khắp một lượt nhìn anh rồi nguýt dài.

"Cô…"

"Hứ !" – Cô nàng chu cong chiếc môi, rồi bước nhanh lên các bậc thang dẫn lên quán café, hình như là rất vội.

"Cũng may là cô ta vội ! Không thì lại rắc rối to !" – Tuấn Anh lắc đầu, bước nhanh xuống khu gửi xe....
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Một thời….để nhớ – Chương 5
» Một thời….để nhớ – Chương 4
» Một thời….để nhớ – Chương 3
» Một thời….để nhớ – Chương 2
» Một thời….để nhớ – Chương 1
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
» Một thời….để nhớ – Chương 5
» Một thời….để nhớ – Chương 4
» Một thời….để nhớ – Chương 3
» Một thời….để nhớ – Chương 2
» Một thời….để nhớ – Chương 1
123456»
Tags:
Từ khoá liên quan

Tải hình nền ANH CHỌN HOTGIRL, SINGER, CAVE HAY EM? mien phi, tải hình nền

ANH CHỌN HOTGIRL, SINGER, CAVE HAY EM?

cho miễn phí, tải hình nền

ANH CHỌN HOTGIRL, SINGER, CAVE HAY EM?

miễn phí cho miễn phí, chơi hình nền ANH CHỌN HOTGIRL, SINGER, CAVE HAY EM? trên miễn phí, kho hình nền miễn phí miễn phí, miễn phí tải về hình nền

ANH CHỌN HOTGIRL, SINGER, CAVE HAY EM?

  T.Tin Upload
Hôm nay : 444
DMCA.com Protection Status