Truyện Mp3 Wapmaster Chát
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


"Những người con gái khác đều bận rộn ăn kiêng để giảm béo, còn em thì hay rồi, hận không thể nuôi mình thành heo!"

Cô nhỏ giọng biện hộ cho mình: "Làm gì có..... thể chất em là như vậy, ăn sao cũng không mập nổi!"

"Vậy ăn nhanh đi!" Anh cầm đôi đũa nhét vào tay cô, nhìn chằm chằm.

Uất Noãn Tâm đành cúi đầu ăn cơm. Ăn cơm vốn là chuyện vô cùng vui vẻ, vì sao lại bị anh biến thành hối thục như vậy chứ? 'Món ăn Triển Ký' cô đã thèm nhỏ dãi từ lâu, chỉ là quá mắc, vẫn không dám bấm bụng ăn một lần. Không dễ dàng gì mới có một bữa miễn phí, nhưng lại trong tình cảnh này, thật lãng phí mà!

Nếu cô xin gói lại, anh sẽ không siết tay lại, dọng bàn gào thét chứ. Uất Noãn Tâm, mày có thể không có tiền đồ hơn nữa không?

Nghĩ vậy liền nhịn không được rùng mình một cái, vẫn là nên nghe lời ăn cơm thôi! Cố gắng quên đi hoàn cảnh xung quanh, thưởng thức món ăn ngon.

"Đừng chỉ ăn cơm thôi, uống canh đi!"

"........ Cám ơn!"

Nhìn thấy cô vẫn ăn cơm không, Nam Cung Nghiêu mới giúp cô mở ra, thổi nguội từng muỗng, đưa đến miệng cô.

Uất Noãn Tâm sững người, mở to hai mắt, hả miệng ra, khóe môi còn dính một hạt cơm, nhìn vào thật ngớ ngẩn, cũng rất đáng yêu.

"Nhìn gì? Mở miệng ra!"

"Không, không cần đâu, em tự ăn được rồi."

"Cũng không phải lần đầu tiên, lúc trước cũng không biết ai ầm ĩ đòi anh dùng miệng mớm canh nhỉ."

Uất Noãn Tâm càng cảm thấy ngượng ngùng hơn. "Lúc đó em tưởng anh không chịu, nên mới.........." Địch không lại cường quyền, cô đành phải nhấp một ngụm nhỏ. "Cảm ơn!"

Anh tốt với cô như vậy, cô lại cảm thấy không quen.

"Uất Noãn Tâm......" Đột nhiên anh gọi cô, cô căng thẳng chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.

Anh có chút bất lực trước sự đề phòng của cô, thở dài. "Ở trước mặt anh, không cần lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, cũng không cần nghĩ quá nhiều. Anh tốt với em, chỉ vì anh muốn tốt với em mà thôi. Sau này............ anh sẽ càng ngày càng tốt với em, em sẽ quen dần thôi." Anh xoa nhẹ đầu cô, động tác thân mật, nụ cười dịu dàng. "Được rồi, ăn đi!"

Ngọt ngào từng chút từng chút một từ trong tim Uất Noãn Tâm chảy ra, khắp người bị niềm hạnh phúc bao trọn, lồng ngực có chút khó thở, lại tỏ ra vui vẻ mà không có chút nghi ngờ gì, như một cô gái mới biết yêu.

Thì ra, đây chính là cảm giác khi yêu.......

Ăn xong cơm, Uất Noãn Tâm vẫn còn lo lắng cho Ngũ Liên, sợ anh ấy đói chết, muốn xuống lầu sớm chút, để về đưa cơm cho anh trước khi đến giờ làm.

Nam Cung Nghiêu nhìn thấu suy nghĩ của cô, nói một câu. "Yên tâm, cậu ta không đói chết đâu, anh đã kêu người đưa cơm cho cậu ta rồi."

"Anh........ kêu người đưa cơm cho anh ấy?"

"Ừ! Còn tặng cho cậu ta một món quà lớn."

Uất Noãn Tâm thấy kỳ lạ, sao cứ cảm thấy ánh mắt của anh gian ác, giống như đang che giấu âm mưu nhỉ? Món quà lớn mà anh nói, hẳn không phải là.........

Cùng lúc đó, Ngũ Liên đang nhàm chán lăn qua lăn lại trên giường, đang định gọi điện thoại giục Uất Noãn Tâm đưa cơm, thì chuông cửa reo lên. Vui vẻ nhảy vài bước xuống giường, vừa mở cửa. "Chìa khóa không phải đưa cho....."

Người đứng ở ngoài cửa, không phải Uất Noãn Tâm, mà là một cô người mẫu dáng người cao gầy, đầy đặn, cực kỳ xinh đẹp, bộ ngực sữa gợi cảm của cô ta chắc cũng phải cỡ F.

Trên người chỉ mặc một cái váy ngắn ôm sát người, lộ rõ đường cong động lòng người, hai chiếc đùi thẳng dài, gợi cảm. "Hi, Ngũ thiếu....." Giọng nói cũng nhỏ nhẹ đến mủi lòng.

Nhưng Ngũ Liên không thèm để ý, không hề khách sáo. "Khốn khiếp, ai kêu cô đến hả?"

"Đừng dữ như vậy chứ........ người ta cất công một chuyến đến đưa cơm cho anh mà........." Cô ta vừa nói vừa lách qua người anh, đi vào trong phòng khách, một chân chống lên cửa.

Hành động này rõ ràng muốn nói rằng 'chủ động dâng đến cửa'!

"Nam Cung Nghiêu kêu cô đến đây?"

"Đúng......" Lúc cô gái đặt phần cơm trưa xuống cũng không quên tạo hình chữ S, trước lồi sau vểnh.

Ngũ Liên hiểu ra nở nụ cười. "Tên thối tha khốn khiếp kia cũng biết chơi ngầm nhỉ, vậy ông đây sẽ chơi với anh ta!"

Sờ mặt người đẹp nói: "Em đợi ở đây trước nha!"

Trở về phòng, mấy phút sau trở ra, người phụ nữ kia đã lột sạch sẽ, nằm ở trên ghế sofa, tặng cho anh một nụ hôn gió. Nếu là người đàn ông khác, sớm đã bổ nhào về phía đó, nhưng Ngũ Liên một chút phản ứng cũng không có, chỉ cảm thấy thật nhàm chán. "Chết tiệt! Muốn tặng cũng phải tặng đúng khẩu vị tôi chứ, ông đây trước giờ luôn thích những cô gái bị động, quá chủ động không có hứng thú!"

Người phụ nữ nghe xong, lập tức che phía dưới lại, thẹn thùng che môi, nói một câu: "Yamete (không muốn)...."

Khốn khiếp, đây mà là cực phẩm gì chứ?!!!

Ngũ Liên kiềm nén kích động không lấy ghế sofa nện cho cô ta một trận, kéo cô ta đứng dậy. "Mặc quần áo vào trước đi.........."

"Nhưng mà người ta.........người ta............"

"Đừng 'người ta' nữa! Giả vờ xử nữ ngây thơ gì chứ." Ngũ Liên chỉ cần hai ba động tác đã giúp cô ta mặc xong quần áo, nhét vào ngực của cô ta một lá thư. "Đem cái này giao cho Nam Cung Nghiêu!"

Người phụ nữ vẫn không ngừng giãy dụa, định khơi dậy dục vọng của anh, lại bị anh đuổi nhanh ra ngoài, tức giận dậm chân.

Người nào nói bậy nói bạ, nói bản lĩnh trên giường của Ngũ Liên là số một, khiến cho phụ nữ sướng như lên mây chứ!

Bà đây thấy bất lực thì có!



Chương 171 - Uất Noãn Tâm, em là của anh



Một tiếng sau, cô nàng ngực F quay về 'Hoàn Cầu' báo cáo, Nam Cung Nghiêu trả tiền xong thì cô ta bỏ đi, mở lá thư ra, bên trong là một tấm hình đáng sợ.

Ngón giữ giơ thẳng lên!

Kế bên còn có ba chữ rồng bay phượng múa 'hãy đợi đó'!

Xem ra, cậu ta muốn chống đối với anh tới cùng! Vậy thì chờ xem, đến cuối cùng ai mới là người chiến thắng!

................

Sau khi tan ca, Uất Noãn Tâm đang định đi mua vài thứ về nhà nấu cơm, thì xe của Nam Cung Nghiêu dừng ngay trước mặt, cô lên xe hỏi: "Sao anh cũng tan ca sớm vậy?"

"Em nói thử xem?"

"........."

"Chuẩn bị về nhà nấu cơm, vì tên tàn tật kia sao?"

".............. Sao lại trở thành tàn tật rồi?"

"Bại não cũng xem như tàn tật!"

"................." Đây có được xem là hài hước không?

"Muốn đi đâu ăn cơm?"

"Về nhà đi!"

"Anh nói rồi, sẽ có người đưa cơm cho cậu ta, em không cần lo lắng." Nam Cung Nghiêu ung dung giữ tay lái, quay đầu nhìn cô cười. "Muốn ăn món Pháp hay là món Nhật?"

Hiếm lắm tâm trạng anh mới tốt như vậy, Uất Noãn Tâm cũng không muốn phá hỏng. Đã có người đưa cơm rồi, cô cũng không cần phải lo lắng cho Ngũ Liên. Nghĩ ngợi môt lúc, mắt liền sáng lên. "Lâu lắm rồi không đến phố đêm Hoa Tây ăn điểm tâm, nếu như anh không chế bẩn thì......."

"Ngày trước anh cũng thường xuyên ở những nơi phức tạp như vậy." Nam Cung Nghiêu nói một câu đó xong, quay đầu xe lại, chạy đến phố Hoa Tây.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn neon lấp lánh, trên đường người động đúc, vô cùng náo nhiệt. Uất Noãn Tâm giống một con cá nhỏ linh hoạt, luồn lách qua lại trong đoàn người, tìm kiếm các món ăn ngon. "Canh ếch ở bên kia rất nổi tiếng lắm, theo em mau lên!"

Tay đột nhiên bị anh giữ lại, luồn vào trong bàn tay lớn của anh, làm cho hai má cô nóng ran.

"Đừng đi lạc đó!"

"Vâng!" Cô đi theo anh, hai người giống hệt như một đôi tình nhân đang yêu nhau tha thiết, không hề có sự phân biệt về thân phận, cũng không cần băn khoăn quá nhiều....
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Một thời….để nhớ – Chương 5
» Một thời….để nhớ – Chương 4
» Một thời….để nhớ – Chương 3
» Một thời….để nhớ – Chương 2
» Một thời….để nhớ – Chương 1
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
» Xu Xu đừng khóc
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Shock tình - Kawi
» Những kẻ khó yêu
» Một thời….để nhớ – Chương 5
123456»
Tags:
Từ khoá liên quan

Tải hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full mien phi, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

cho miễn phí, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

miễn phí cho miễn phí, chơi hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full trên miễn phí, kho hình nền miễn phí miễn phí, miễn phí tải về hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

  T.Tin Upload
Hôm nay : 254
DMCA.com Protection Status

XtGem Forum catalog