"Vì sao chứ?" Nam Cung Vũ Nhi đau khổ lại nhục nhã. Cô ta đã hạ thấp mình như vậy để quyến rũ anh, tại sao anh vẫn còn chống lại như vậy chứ?
"Anh không thể!"
"Bởi vì Uất Noãn Tâm sao? Anh yêu cô ta sao? Cho nên mới không muốn em sao?"
Nam Cung Nghiêu im lặng. Trong giây phút kia người đầu tiên anh nghĩ đến quả thực là cô ấy, anh không thể phản bộ cô ấy. Nhưng anh cũng có nguyên nhân khác, là anh giết chết ba mẹ của Vũ Nhi. Nếu như sau này cô biết cô mang chính mình cho một tên sát thủ lạnh lùng giết chết cha mẹ mình, cô nhất định sẽ đau đớn không muốn sống, anh không thể khiến cô đau khổ như vậy.
Nam Cung Vũ Nhi suy sụp, kêu gào như điên loạn. "Tại sao hả? Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Cô ta chẳng qua chỉ là một con cờ để giao dịch trong chính trị, anh sao có thể yêu cô ta chứ? Tại sao lại đối xữ với em tàn nhẫn như vậy chứ?"
Nhảy bổ lên cắn xé xô đẩy đánh loạn. "Anh cút cho tôi.... cút đi.... tôi không muốn nhìn thấy anh! Cút!"
Nam Cung Nghiêu lặng lẽ nhìn cô ta, xoay người rời khỏi, để cô ta một mình đứng im tại chỗ, ôm lấy đầu khóc.
Trời gần sáng, đôi mắt sưng đỏ của Nam Cung Vũ Nhi tản ra một sự căm hờn khát máu.
Uất Noãn Tâm, tôi có chết cũng không tha cho cô!
Chương 187 - Hành vi phóng túng
Từ sau lần lỡ hẹn sinh nhật, Uất Noãn Tâm vẫn còn cảm thấy áy náy với Ngũ Liên, rất muốn bù đắp lại. Nhưng bên cạnh anh luôn có các cô gái khác nhau ra vào, cho nên cô không có cơ hội. Buổi sáng ngày chủ nhật, vừa sáng banh mắt cô nhìn chằm chằm, cũng không thấy có người phụ nữ nào đi ra. Cho đến gần trưa, mới nhấn chuông cửa nhà anh.
Năm phút trôi qua, Ngũ Liên mới mở cửa, đầu tóc rối loạn, còn buồn ngủ, nhưng vẫn còn rất đẹp trai, dáng vẻ lười biếng. Uể oải dựa vào cạnh cửa, chỉ mở một con mắt. "Có chuyện gì sao?"
Uất Noãn Tâm lại có chút căng thẳng. Mấy ngày không nói chuyện, liền có hơi lấy làm lạ, mở miệng nhưng không biết phải nói gì.
"Không có chuyện gì tôi ngủ tiếp đây!"
"Đợi đã.... tôi định mời anh qua nhà ăn cơm trưa."
"Nhưng tôi rất mệt, muốn đi ngủ."
"Ờ..." Uất Noãn Tâm nhất thời có hơi thất vọng. "Vậy anh ngủ tiếp đi!"
"Đứng lại! Không ăn cơm trưa được, không phải vẫn còn cơm tối sao? Sáu giờ tối gặp!"
"Ừ!" Uất Noãn Tâm đi một chuyến đến siêu thị mua đồ ăn, rất có lòng chuẩn bị một bàn cơm, ngồi chờ Ngũ Liêm. Cho đến sáu giờ rưỡi, đại thiếu gia mới xuất hiện, ngã nghiêng ở cửa, nở nụ cười cực kỳ đẹp về phía cô, chào hỏi một cách hư hỏng. "Hi! Em yêu."
Tim Uất Noãn Tâm ngừng đập một hồi.
Không biết có phải mấy ngày không gặp hay không, hôm nay thực sự bị anh làm cho hoảng sợ.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng, quần âu, rất thản nhiên mà đứng ở chỗ đó, nở nụ cười xấu xa với cô.
Thông thường thì, cô cảm thấy người đàn ông mặc áo sơ mi màu hồng phấn rất ẻo lả, nhưng Ngũ Liên mặc lên, sự phong độ kia, thì khỏi phải bàn rồi. Chỉ có một từ, không phải gọi "Boy over flower' sao? Có lẽ ông trời đặc biệt ban cho anh. Anh cứ nở nụ cười không đứng đắn như vậy, khuôn mặt đẹp, làn da trắng, đôi mày rậm hơi gợn sóng, đôi mắt như tính tú, rực rỡ sáng ngời, đôi môi đỏ, như cánh hoa đào, đẹp không chịu được, thanh lịch nhàn nhã.
Không thể không cảm thán sự ưu ái của thượng để với anh, dường như mọi thứ tốt nhất đều có trên người anh, vì thế mới có tồn tại một người đàn ông hoàn mỹ như anh vậy.
Đương nhiên, cô chỉ đang nói đến ngoại hình thôi!
"Anh đến rồi!"
"Hiếm khi được em mời ăn cơm, tôi sao có thể không nể mặt chứ?" Anh cứ coi đây như nhà mình, nghênh ngang đi vào, đặt mông ngồi xuống, bắt chéo hai chân. "Năm món ăn một món canh, không tệ nha! Phát lương rồi à!"
"Không có!"
"Vậy sao lại hào phóng đến vậy chứ? Tôi nhớ rõ em rất keo kiệt mà!"
"...." Uất Noãn Tâm không có lời nào để nói. Mấy ngày không gặp, miệng mồn vẫn độc địa như vậy, không chế giễu thì miệng anh sẽ ngứa chắc?
"Ăn cơm thôi mà, anh nhiều lời thế!"
"Cắt!"
"Hôm sinh nhật anh, tôi vốn muốn chạy qua đó, nhưng mà...."
"Nhưng em chọn đến nơi hẹn Nam Cung Nghiêu, đúng không?"
"....Cũng không thể hoàn toàn nói như vậy, anh nghe tôi giải thích, thực ra...."
"Đủ rồi! Không cần thiết!" Tuy điệu bộ Ngũ Liên lông bông, nhưng ánh mắt vẫn lộ ra một sự lạnh lẽo. "Em cứ luôn tìm đủ mọi cớ, tôi không phân biệt được thật giả. Với lại, cũng chỉ là một cái sinh nhật thôi, cũng không có chuyện gì to tát cả. Em không đến, tôi mở party tình ái càng vui vẻ hơn."
Tuy mặt anh tỏ ra không có gì, nhưng Uất Noãn Tâm càng cảm thấy anh đang cố ý làm bộ, cô càng áy náy hơn.
"Không cần biết như thế nào, tôi vẫn nợ anh một lời xin lỗi. Bữa cơm này, coi như một sự bồi thường nhỏ của tôi, anh có thể tha thứ cho tôi không?"
"Trên thế giới không phải bất cứ chuyện gì sau khi xảy ra nói lời xin lỗi thì có thể bù đắp được, tổn thương đã tạo thành, nói nhiều hơn lời tha thứ cũng vô dụng! Bởi vì, vết sẹo đã nằm ở đây!"
Anh nghiêm túc nói câu đó, vài giây sau, đột nhiên cười. "Xem bộ dạng em nghiêm túc chưa kìa, tôi đùa thôi mà, Tôi thực sự không để ý chuyện em lỡ hẹn, em cũng có người nhà của em. Tôi chỉ là một người ngoài, có thể so với ông xã em sao?"
"Anh thực sự nghĩ vậy sao?" Nhưng sao cứ cảm thấy, anh càng nói không để ý thì lại càng để ý nhỉ?
"Đương nhiên! Em cũng nhìn ra mà, mấy ngày nay vui vẻ biết bao nhiêu."
"Nhưng tôi cảm thấy người đó không phải anh."
"Không phải tôi thì là ai? Vật nhỏ à, để tôi nói em biết, đàn ông là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Lúc trước tôi nhàm chán đến phát sợ, mới tốn nhiều công sức như vậy trên người em, tôi lại hiểu lầm đó là thích, nhưng sau này phát hiện chẳng qua đầu óc bị chập mạch trong phút chốc thôi. Chỉ vì một cọng cỏ mà bỏ lỡ cả khu rừng rậm, tôi thực sự là không được!"
"Được rồi, cứ coi như anh đang nói thật đi, cũng phải chú ý đến sức khỏe. Đêm nào anh cũng như vậy, tôi thực sự lo lắng cơ thể anh ăn không tiêu đó."
"Tất nhiên rồi, tục ngữ có câu 'chỉ có con trâu mệt chết, không có đất canh xấu." Tôi cũng không muốn làm cho thận mệt chết. Bằng không vậy đi, em mỗi ngày tiềm canh bổn thận tráng dương, để tôi tăng thêm chút sức chiến đấu!"
Uất Noãn Tâm liếc mắt xem thường, không có cách nào nói chuyện với anh mà.
"Anh muốn làm sao thì làm, tôi mặc kệ!"
"Đừng mà! Những người phụ nữ khác chỉ yêu tiền và thân thể tôi, chỉ có em quan tâm tôi. Nếu ngay cả em cũng mặc kệ tôi, tôi rất đáng thương đó!"
"Anh sai rồi, tôi còn yêu tiền của anh hơn mấy người phụ nữ kia! Tôi như vậy gọi là bỏ con cá nhỏ, để bắt con cá lớn đó!"
Ngũ Liên mỉm cười. Nếu quả thực như vậy, càng hay, anh cũng không cần phải đau khổ như vầy. Anh đã làm hết tất cả mọi chuyện mà anh tự cho mình mãi mãi không thể làm được, nhưng vẫn không thể làm cho cô yêu anh. Cái cảm giác thất bại này, không dễ chịu chút nào!"
Anh biết khoảng thời gian này chính mình rất bừa bãi, để mình dấn thân vào tình ái, để quên cô đi, nhưng không làm giảm bớt chút đau khổ nào, ngược lại chỉ khiến chính mình càng thêm trống rỗng, hoàn toàn mất đi cảm giác hứng thú làm chuyện đó. Bây giờ ngay cả phụ nữ cởi sạch đồ năm trước mặt anh, cũng chỉ làm anh cảm thấy ghê tởm, một chút kích thích cũng không có.
Quá đau khổ rồi!
Bỗng nhiên không biết phải đối mặt với cô như thế nào, chỉ biết trốn tránh....
