Tim của Nam Cung Nghiêu như có gì đó tác động vào, có cảm giác thân thiết rất mãnh liệt. Hơn nữa, tiểu Thiên Hạo giống y như bản sao của anh. Không có quan hệ huyết thông, không thể giống nhau đến vậy.
Chuyện cô bỏ đi vừa đúng sáu năm, không lẽ đó là con của bọn họ sao?
Anh chạy như bay đuổi theo, nhìn thấy thiểu Thiên Hạo vui vẻ nhảy bổ vào trong lòng một người phụ nữ.
Cô ấy quay đầu lại.....
Không phải cô!
Ngay lúc đó trái tim như rơi xuống đáy vực.
Cười khổ.
Là anh quá nhớ cô sao?
Ở sân bay nhìn thấy một đứa trẻ hơi giống anh, liền khờ dại ảo tưởng đó là con của bọn họ.
Có lẽ bởi vì đều là con lai, sống mũi cao thẳng, không khỏi có chút giống nhau.
Cậu bé sao có thể là con anh chứ? Lúc đó, cô hận anh như vậy, cho dù là có, cũng không thể nào giữ lại.
"Dì Mạt Mạt, Thiên Hạo rất nhớ dì nha!" Cậu bé chu môi hôn vào má trái phải của cô một nụ hôn, Lâm Mạt nở nụ cười lúm đồng tiền. "Dì cũng nhớ Thiên Hạo nha!"
Mỗi lần nhìn thấy cậu bé, cô đều có một cảm giác xúc động muốn sinh một đứa bé. Một đứa trẻ đáng yêu như vậy, khó trách tổng tài cưng chiều như vậy, mặc dù........... cậu bé không phải do anh ấy sinh ra.
"Ma ma đi lấy hành lý rồi, chúng ta đi tìm mẹ nha!" Uất Thiên Hạo nắm tay Lâm Mạt, giống như một người đàn ông nhỏ. "Dì Mạt Mạt đi theo con nha, không được để lạc mất nhau."
"Biết rồi!" Lâm Mạt bật cười. Không hổ là đứa trẻ do tổng tài nuôi lớn, từ nhỏ đã là một 'sức giả hộ hoa' (Sứ giả hộ hoa: chỉ người đàn ông biết trân trọng, bảo vệ những người yếu đuối), dũng cảm lại quý phái. Cô có thể đoán được, về sau không ít thiếu nữ bị 'tiêu tùng' đâu!
Uất Noãn Tâm đang ở chỗ băng chuyền đợi hành lý, thì di động đổ chuông. Nhìn thấy tên hiện trên màn hình, cô nở một nụ cười ngọt ngào.
"Lại có chuyện gì nữa hả? Trước khi đăng ký không phải vừa gọi đến sao?"
"Sao nào? Chê anh làm phiền em à?" Đối phương truyền đến một giọng yêu nghiệt đang trêu chọc của đàn ông.
"........Ừ, có cũng một chút vật. Nhưng mà, anh không làm phiền, em cũng không quen."
"Buồn nôn! Lâm Mạt đón được mẹ con em chưa?"
"Rồi! Cô ấy đưa tiểu Thiên đến nhà vệ sinh rồi, còn em đi lấy hành lý. Có một trợ lý giỏi như cô ấy, anh cứ yêu tâm đi!"
"Nghe có gì đó chua chau nha, ghen à?"
"Ghen tị với ai cũng không thèm ghen tị với cô ấy đâu!"
"Xế, nói không chừng cô ấy vẫn yêu thầm mến trộm anh đó. Thừa cơ lợi dụng lúc anh uống say, ăn sạch anh!"
"Anh đang nói anh sao?"
"Sao có thể chứ? Không phải anh có em rồi sao?"
"Gớm ghiếc!"
"Anh còn có cuộc họp phải họp, nói đến đây thôi, Lâm Mạt sẽ đưa mẹ con em đến nơi ở."
"Biết rồi mà!" Mặt cô đỏ lên nói câu: "Cám ơn anh........."
"Cám ơn anh vì cái gì?"
"Anh luôn quan tâm, đối xử tốt với em và tiểu Hạo."
"Vậy em lấy thân báo đáp đi! Anh cũng là người ba mươi bốn tuổi rồi, nếu sinh con giờ cũng lớn khôn rồi."
"Em sẽ suy nghĩ kỹ. Hành lý ra rồi, không nói nữa." Uất Noãn Tầm vừa lấy được hành lý đi được vài bước, đột nhiên bị đụng vào. Thì ra một cô bé 'búp bê barbie' đáng yêu, mặt tròn phúng phích, một đôi mắt to đen lay láy, rất giống 'trái nho nhỏ', cực kỳ đáng yêu.
Cô bé lảo đảo lùi về sau vài bước, Uất Noãn Tâm vội kéo cô bé lại. "Cẩn thận."
"Cám ơn dì ạ!" Cô bé nở một nụ cười ngọt ngào.
Cô bé nhỏ trắng trẻo như được điêu khác từ ngọc ở trước mắt làm Uất Noãn Tâm bất chợt nghĩ đến Nam Cung Vũ Nhi, có thể bởi vì hai người đều giống búp bê barbie.
"Cô bé, mẹ con đâu?"
"Ở bên kia, con chạy qua tìm mẹ, cám ơn dì!"
"Ừ! Cẩn thận nha!" Từ sau khi quang vinh thăng chức làm mẹ, tình thương của người mẹ trong Uất Noãn Tâm tràn đầy, nhìn đến cô bé nhỏ đáng yêu đó làm lòng cô mềm đi. Nhưng mà đáng yêu nhất, vẫn là tiểu Hạo nhà cô. Cậu bé là món quà mà trời đã ban cho cô, mỗi lần nghĩ đến, trong lòng rất ấm áp.
"Ma ma, con bé béo núc lúc nãy là ai vậy?" Uất Thiên Hạo không vui hỏi mẹ. Con bé đó đó không có mẹ sao? Tại sao muốn 'cướp' mẹ cậu chứ?
"Không được thiếu lễ phép như vậy, người ta là công chúa nhỏ đáng yêu nha!"
"Xía!" Uất Thiên Hạo chu môi. "Con bé đó không phải công chúa nhỏ!Công chúa nhỏ với hoàng tử nhỏ là một đôi, con mới không thèm thích công chúa nhỏ mập ú đó." Được rồi, cậu thừa nhận cô bé đó có chút đang yêu, nhưng ai bảo con bé đó muốn cướp ma ma của cậu chứ? Ma ma là của một mình cậu, ai cũng không được cướp đi!
Uất Noãn Tâm véo khuôn mặt mũn mĩn trắng nõn của cậu. "Con đó, quỷ sứ tinh ranh!"
"Được rồi, đi thôi!"
Chương 205 - Anh yêu em
"Má mi!" Cô bé nhỏ dang hai tay ra, giống như một chú chim sơn ca hoạt bát nhảy vào lòng Nam Cung Vũ Nhi.
"Đào Đào, con vừa mới chạy đi đâu vậy? Má mi tìm con khắp nơi." Giờ phút này tim của Nam Cung Vũ Nhi vẫn còn đập bùm bùm. "Không phải bảo con đứng tại chỗ đợi má mi sao?"
"Lúc nãy có một bà cụ không biết tiếng Trung, cho nên Đào Đào chỉ đường cho bà ấy!"
"Đào Đào ngoan, nhưng lần sau phải nói trước với má mi, biết không?"
"Vâng, Đào Đào biết rồi! Má mi, lúc nãy Đào Đào suýt chút bị té, có một dì rất đẹp rất đẹp đỡ Đào Đào đó!"
"Đẹp thế nào? Có đẹp giống má mi không?"
Nam Cung Duyệt Đào mở ta hai mắt nghiêm túc suy nghĩ. "Đẹp giống y như má mi."
"Cô bé ngốc, má mi mới là người đẹp nhất, biết không?"
"Vâng!" Cô bé gật đầu mạnh. "Đào Đào biết rồi."
................
Sau khi Ngũ Liên kết thúc cuộc họp, liền vội vàng quay về văn phòng thu dọn đồ đạc, đi tìm Uất Noãn Tâm. Kết quản vừa mở cửa ra, thì nhìn thấy cô, đứng sát bên cửa sổ, dáng người nhỏ bé. Quay đầu, nhếch môi nở nụ cười với anh. "Họp xong rồi à."
"Sao em lại đến đây?" Ngũ Liên vừa kinh ngạc vừa vui, gấp gáp không đợi được đi về phía trước.
"Em bảo Lâm Mạt dẫn tiểu Hạo về nhà trước, còn mình chạy đến đây."
"Bởi vì nhớ anh sao?"
Cô xảo quyệt cười. "Anh đoán xem."
"Anh mặc kệ, dù sao anh nhớ em." Anh ôm cô vào lòng, lo sợ cô sẽ chạy mất, ôm thật chặt. "Trời ạ....... chúng ta đã không gặp nhau ba tháng rồi........... nếu không nhìn thấy em nữa, anh sẽ điên mất."
Uất Noãn Tâm cũng cảm động mà ôm chằm lấy anh. "Em cũng nhớ anh!"
Sáu năm nay với cô mà nói, giống như được sống lại lần nữa. Khoảng thời gian này xảy ra rất nhiều chuyện, là anh không từ bỏ, luôn ở bên cô, giúp cô vượt qua từng nỗi khó khăn.
Cô cho rằng, anh có yêu cô, thì cũng không cách nào chấp nhận cô từng là vợ của người khác, càng không cách nào chấp nhận cô có con với người đàn ông khác. Nhưng anh vẫn vì cô mà nỗ lực, từ tiểu Thiên có thể nhìn ra. Anh dùng thời gian chứng minh sự thật lòng của anh, cũng lay động được rồi. Cô không muốn lại trở thành ngươi trôi nỗi, cũng không muốn làm anh tổn thương. Những đau khổ đã qua, thì cứ để nó trôi qua đi. Điều cô muốn làm, là mở rộng lòng mình yêu người đàn ông này.
"Em trở về lần này, thì không đi nữa sao?"
"Vâng!"
"Em chắc chắn chứ? Dù sao nơi này cũng có nhiều hồi ức không vui."
"Anh cũng nói, nơi này chỉ là hồi ức. Em muốn trân trọng là, hiện tại." Cô nắm lấy tay anh, đôi ngươi trong suốt chỉ có bóng dáng của anh. "Là anh cho em dũng cảm đối mặt với quá khứ, em về Đài Loan, không phải vì người khác, mà là vì anh. Anh không phải luôn miệng ồn ào đòi kết hôn với em sao? Không hối hận chứ!"...
