XtGem Forum catalog
  Truyện Mp3 Wapmaster Chát
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Nam Cung Nghiêu không thể nhịn được nữa, đánh tay anh ra, lạnh lùng thốt ra một chữ. "Cút!"



Chương 219 - Anh muốn giam cầm tôi sao



Một trong hai người đã phá vỡ thế cân bằng, tuyên bố khai chiến. Vì thế, phòng bệnh vốn yên tĩnh trong phút chốc trở thành bãi chiến trường tràn ngập mùi thuốc súng. Đứng bên tay trái Uất Noãn Tâm, là Ngũ Liên với vẻ bề ngoài đẹp đẽ trắng trẻo, xinh đẹp mĩ miều, còn đứng bên tay phải lại là Nam Cung Nghiêu với vẻ mặt lạnh lùng như được tạc khắc, sắc mặt dọa người.

Cả hai bên đều không phải người hiền lành, cục diện trở nên tương đối căng thẳng.

"Anh lấy tư cách gì kêu tôi cút hả?" Giọng điệu của Ngũ Liên lạnh lùng. Anh không muốn quấy rầy Noãn Tâm nghỉ ngơi, mới nén giận, nhưng không ngờ rằng anh ta được nước lấn tới, coi mình chỉ bằng cọng hành!

"Thế mày dựa vào cái gì chạm vào cô ấy hả?"

"Dựa vào việc tôi là bạn trai hiện tại của cô ấy!"

"Bớt dát vàng lên mặt mình đi, cô ấy là vợ tao, mày bám đuôi hết sáu năm, không cảm thấy mình vô liêm sỉ hả!"

"Người vô liêm sỉ là anh đó! Làm ra những chuyện bỉ ổ, tàn nhẫn, phụ bạc còn có mặt mũi ló mặt. Nếu như tôi là anh, sớm đã tự ngược mình rồi!"

Hai người nói chuyện không hề nể nang nhau, càng cãi càng kịch liệt, trước mắt gần như sắp đánh nhau, Uất Noãn Tâm vô cùng đau đầu.

"Hai người im miệng hết cho tôi! Để tôi yên tĩnh một mình được không? Ngũ Liên, anh quay về nhà chăm sóc tiểu Thiên trước đi, tối hôm nay em ở lại bệnh viện."

"Nhưng em......"

"Nghe chưa? Cô ấy kêu mày cút đi."

"Cút cái đầu anh, anh mới phải cút đó!"

"Nam Cung Nghiêu, anh đừng gây nữa, anh quay về đi, Đào Đào đang đợi anh đó!"

Nhìn thấy cô thực sự bị quấy nhiễu đến buồn phiền không chịu nổi, Ngũ Liên dù không thích, cũng đành phải lặng lẽ ngừng chiến trước. "Vậy anh về trước đây, anh bảo Lâm Mạt chăm sóc em."

Nam Cung Nghiêu cũng không muốn ở trước mặt cậu ta mất đi phong độ, không nói lời nào, bước ra ngoài.

Ngũ Liên hỏi vài câu quan tâm, mới lưu luyến mà rời khỏi. Đi ra bệnh viện, đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Nam Cung Nghiêu.

Không đến năm phút, Lâm Mạt quay trở lại, ngồi ở bên giường Uất Noãn Tâm. Cô hỏi: "Lúc nãy bạn trai cô gọi điện thoại đến sao?"

"Ừ!"

"Hình như có chuyện gì quan trọng!"

"Ba của anh ấy đột nhiên bị xuất huyết não, phải nhập viện."

Uất Noãn Tâm lúc này mới thấy mắt của cô ấy đỏ lên, cứ dùng tóc che lại. "Vậy cô mau chạy qua đó đi!"

"Nhưng tổng tài căn dặn....."

"Tôi chỉ bị trầy da thôi mà, người già mới qua trọng nhất. Cô yên tâm, tôi có thể chăm sóc tốt cho mình."

Cô khuyên ba lần bốn lượt, Lâm Mạt mới cầm lấy túi xách. "Vậy tôi đi qua đó nha, đợi khi bệnh của ông ấy ổn định, tôi lại đến tìm cô."

"Ừ! Mau đi đi, bên tôi cô không cần lo lắng."

Uất Noãn Tâm nhìn cô ấy rời khỏi, mới yên tâm nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Nhưng yên tĩnh chưa đến hai phút, lại có người lén lút bước vào.

"Nam Cung Nghiêu, sao anh lại đến nữa hả?"

"Anh đâu có nói anh sẽ đi! Anh chỉ mua cháo giúp em thôi."

"..........." Đây là chơi xỏ một cách trắng trợn sao? Nếu như Ngũ Liên biết, thế nào cũng lột da anh cho coi.

Vừa dứt lời, bụng "ùng ục" phản đối, làm Uất Noãn Tâm vô cùng ngượng ngùng trong chốc lát.

"Cái bụng em thành thật hơn so với em đó!" Anh từng muỗi một, thổi cho bớt nóng, đưa đến miệng cô.

"Không cần như vậy, thực sự không cần.......... tự tôi làm được."

"Tay em đang bị thương."

"Không phải còn một cánh tay khác sao?"

"Bên đó không tiện........."

Thực ra tiện....."

Trong lúc từ chối, điện thoại vang lên, Uất Noãn Tâm vừa nhìn thấy cuộc gọi của Uất Thiên Hạo, vội vàng làm động tác im lặng với Nam Cung Nghiêu.

"Ma ma, mẹ đang ở đâu? Sao vẫn chưa về nhà vậy?"

"Ma ma ở công ty, hôm nay có rất nhiều việc, không thể về nhà, chú Liên sẽ chăm sóc Thiên Hạo, tiểu Thiên phải ngoan đó!"

"Nhưng tiểu Thiên rất nhớ mẹ, ma ma lừa tiểu Thiên phải không? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"

Trong lòng Uất Noãn Tâm căng thẳng, lưỡi có hơi líu lại. "Không có đâu............ma ma rất tốt........"

"Tiểu Thiên không tin, tiểu Thiên bây giờ sẽ qua đó tìm ma ma......."

Trong tình huống khẩn cấp, Uất Noãn Tâm đành phải lấy Nam Cung Nghiêu ra làm bia đỡ đạn. "Ma ma bây giờ đang ở cùng với chú Nghiêu."

"Thật chứ?"

"Ừ! Không tin à, ma ma để chú Nghiêu nói chuyện điện thoại với con." Cô đem điện thoại quăng cho Nam Cung Nghiêu, che loa lại nhỏ giọng cảnh cáo. "Cấm anh nói lung tung."

Vẻ mặt Nam Cung Nghiêu hào hứng. "Tiểu Thiên, ba đây!"

Lập tức nhận được một ánh mắt sắc như dao.

"Thì ra pa pa thực sự ở cùng với ma ma................cho nên sợ tiểu Thiên quấy rầy thế giới của hai người sao?"

"Ừ!" Không hổ là con anh, quá hiểu biết!

"Được rồi, tiểu Thiên hiểu rồi, pa pa chăm sóc cho ma ma thật tốt đó! Yên tâm, tiểu Thiên sẽ giữ bí mật giúp pa pa, không nói cho chú Liên biết. Cứ vậy đi, pa pa ma ma chơi vui vẻ một chút nha! Hôn chụt!"

Cúp điện thoại, Uất Noãn Tâm vội hỏi. "Tiểu Thiên nói gì vậy?"

"Con kêu em phải nghe lời anh, ngoan ngoãn ăn cháo."

"Xía, xem tôi là con nít ba tuổi sao?"

"Em không ăn, anh sẽ gọi điện thoại cho tiểu Thiên, nói em bị thương."

"Anh đang uy hiếp tôi sao?"

"Vậy em chấp nhận uy hiếp sao?"

Uất Noãn Tâm nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt Nam Cung Nghiêu ung dung, dáng vẻ nhàn nhã.

Cuối cùng, trong cuộc đối dùng ánh mắt giằng co qua lại, Uất Noãn Tâm thất bại, không thể không hé miệng.

Nam Cung Nghiêu bắt được nhược điểm của cô, rất đắc ý, vừa đút cho cô một muỗng rồi một muỗng, vừa nói. "Ăn xong cháo, chúng ta đổi địa điểm khác."

"Ở đâu?"

"Nhà anh."

"Anh muốn tôi và Nam Cung Vũ Nhi đánh nhau sao?"

"Anh vẫn còn một căn nhà khác."

Giọng điệu của cô tràn đầy mỉa mai. "Anh lại muốn 'giam cầm' tôi lần nữa sao?"



Chương 220 - Người đàn ông này là thuốc độc



"Không phải giam cầm, chỉ không muốn có bất cứ người nào quấy rầy em, đặc biệt là Ngũ Liên."

"Anh dựa vào cái gì bắt tôi phải nghe anh chứ!"

"Chỉ dựa vào việc không muốn để tiểu Thiên biết em bị thương thôi."

"Anh đê tiện thật."

"Mục đích của anh chỉ muốn chăm sóc em, nếu như em đã nói như thế, đê tiện thì đê tiện vậy!"

Uất Noãn Tâm nghẹn lời. Đây chẳng lẽ như trong tục ngữ đã nói 'cùi không sợ lở' sao?

Cô ăn cháo mà trong lòng đầy oán hận, nghỉ ngơi thêm một lát, cứng rắn nói: "Muốn đi thì đi nhanh chút đi, để tôi còn nghỉ ngơi!"

Vừa nằm xuống giường, Nam Cung Nghiêu bế cô lên, ôm cô vào trong lòng mình.

Cô đánh bừa đá bậy. "Buông tôi xuống, làm như vậy rất khó coi! Tay của tôi bị thương, không phải chân, đồ khốn!"

"Anh biết! Anh chỉ muốn ôm em, không có gì hơn." Trong nụ cười bá đạo của anh mang theo chút hạnh phúc, sáng chói như ngọc, làm Uất Noãn Tâm ngây người trong phút chốc.

Trong đầu không khá lên tí nào nghĩ đến một câu "cười một cái làm điên đảo cả thành, cười thêm cái nữa làm điên đảo cả quốc gia."

Có ghét thế nào đi chăng nữa, cũng không cách nào làm lơ được sự thật về vẻ sắc sỏi, đẹp tuyệt trên khuôn mặt anh.

..........

Uất Noãn Tâm bị chở đến khu chung cư cao cấp của Nam Cung Nghiêu tại trung tâm thành phố, không khỏi nhớ đến một câu thành ngữ – lo trước tính sau....
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Một thời….để nhớ – Chương 5
» Một thời….để nhớ – Chương 4
» Một thời….để nhớ – Chương 3
» Một thời….để nhớ – Chương 2
» Một thời….để nhớ – Chương 1
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Xu Xu đừng khóc
» Những kẻ khó yêu
12345»
Tags:
Từ khoá liên quan

Tải hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full mien phi, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

cho miễn phí, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

miễn phí cho miễn phí, chơi hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full trên miễn phí, kho hình nền miễn phí miễn phí, miễn phí tải về hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

  T.Tin Upload
Hôm nay : 337
DMCA.com Protection Status