Uất Noãn Tâm không phủ nhận, cô không muốn nói dối. "Đây cũng chính là nguyên nhân làm cho em do dự! Lúc trước em không hề có chút dao động nào, cho đến khi bé Thiên nói với em, thằng bé hy vọng Nam Cung Nghiêu làm ba mình, em không muốn ích kỷ như vậy, em không biết phải làm sao...."
"Thực ra trong lòng em đã có đáp án rồi, không phải sao? Em đã chịu thua rồi."Không muốn làm cô thấy áp lực, Ngũ Liên giả vờ cười nói thoải mái: "Nếu như bé Thiên thích anh ta, vậy cho thằng bé mang họ anh ta đi, cùng lắm thì húng ta sinh một đứa vậy."
"Em không có ý này! Ở trong lòng em, anh mới là ba của bé Thiên, chỉ là em........... không muốn để bé Thiên uất ức. Cho nên, em đã nghĩ ra một cách tiện cả đôi đường."
Uất Noãn Tâm nói hết suy nghĩ của mình ra, Ngũ Liên do dự rất lâu. "Nếu như em đã quyết định như vậy, vậy thì, anh tôn trọng em!"
.............
Có sự ủng hộ của Ngũ Liên, chiều ngày hôm đó, Uất Noãn Tâm mang đơn xin ly hôn đến Hoàn Cầu.
Nam Cung Nghiêu đã chuẩn bị đón tiếp cô từ sớm, vẫn với vẻ mặt tươi cười nắm chắc phần thắng, làm cho cô cảm thấy rất chói mắt.
Giọng điệu bình thản, lại rất kiêu ngạo. "Sao nào? Em suy nghĩ kỹ chưa?"
"Rồi!Tôi đồng ý để chúng ta cùng nuôi nấng bé Thiên, cho nên anh sẽ có một nửa quyền nuôi dưỡng. Nhưng mà, về chuyện đổi họ cho con, đợi đến khi con sau mười sáu tuổi,sẽ do con tự quyết định."
Nam Cung Nghiêu vuốt cằm suy nghĩ vài dây. "Nghe ra, tôi rất lỗ vốn, ít nhất vẫn phải đợi đến mười một năm. Em cảm thấy, một người kinh doanh sẽ làm chuyện mua bán lỗ vốn như vậy sao?"
Uất Noãn Tâm cũng đoán được anh sẽ không đồng ý, chuyện này ngang ngửa với việc đánh một trận ác liệt, nhưng cô nhất định phải chống chọi đến cùng. Cô dũng cảm nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nói: "Anh có thể lấy được lòng của bé Thiên,không lẽ anh không tin sau mười một năm con không chọn anh sao?"
"Chiêu khiêu khích này, luôn vô dụng với tôi." Nam Cung Nghiêu nở nụ cười rất bình tĩnh. "Nhưng mà, sáu năm trước, em là người phụ nữ đầu tiên dám ra điều kiện với tôi. Sáu năm sau, cũng chỉ có một mình em! Xét về điều này, tôi không thể không suy nghĩ, không phải sao?"
"Cho nên...........anh đồng ý sao?"
"Tôi cũng không nói như vậy! Nếu như tôi đồng ý với em, tôi sẽ có lợi ích gì hử?"
"Trái tim của bé Thiên!"
"Không phải tôi đã có được rồi sao?"
"Bé Thiên rất thích anh, nhưng người thằng bé tôn trọng nhất, là tôi, anh cảm thấy giữa tôi và anh con sẽ chọn ai? Nếu như anh không đồng ý, vậy thì, tôi sẽ nói hết tất cả mọi chuyện lúc trước anh đã đối xử tôi như thế nào với con. Anh cảm thấy,nếu như vậy con còn có thể tôn trọng anh như một người cha không?"
Anh nhíu chặt lông mày lại, nghiến răng. "Em đang uy tôi sao?"
"Anh có thể cho là như vậy."
"Nếu như em muốn nói, đã nói từ trước, cần gì phải đợi đến bây giờ."
"Đó là vì tôi không muốn để bé Thiên biết anh ghê tởm đến mức nào, không muốn để con từ nhỏ đã hận anh. Nhưng để bảo vệ chính mình, có những lúc, không thể không hy sinh một chút."
"Bao gồm bé Thiên sao?"
"Đúng vậy!"
Nam Cung Nghiêu ngơ ngác vài giây, sau đó cười to lên. "Xem ra lúc trước tôi đã nhìn lầm em thật rồi, vì muốn kết hôn với Ngũ Liên, chuyện gì em cũng có thể làm thật! Ngay cả bé Thiên cũng có thể hy sinh. Xem ra, người ích kỷ nhất, là em!"
"Anh muốn nói gì thì tùy anh, tôi không quan tâm anh nghĩ như thế nào. Anh suy nghĩ kỹ chưa, có ký tên hay không."
"Suy nghĩ sao?" Nam Cung Nghiêu cười nhạo. "Em vốn không hề cho tôi một con đường để anh suy nghĩ, không phải sao? Tôi sẽ không ích kỷ giống em, tôi vẫn còn quan tâm đến hình tượng của mình trong lòng con trai."
"Bớt tự cho mình là vĩ đại đi, nếu như anh không làm những chuyện vô liêm sỉ kia, có lẽ cũng không đi đến bước này." Uất Noãn Tâm chua ngoa nói lại, nhưng việc đã đến nước này, có cãi nhau nữa, dường như cũng chẳng còn ý kiến nào khác. Nếu đã muốn ly hôn, cũng không cần thiết phải làm mất thể diện nhau, để hai bên đều khó xử.
Cô âm thầm ngừng chiến, lấy đơn xin ly hôn để ở trước mặt anh. "Nếu như anh đã suy nghĩ kỹ rồi, thì ký tên đi!"
"Uất Noãn Tâm, em càng ngày càng ghê gớm rồi, có thể nói em là người phụ nữ ghê gớm nhất mà tôi đã từng gặp."
"Cám ơn anh quá khen!"
Nam Cung Nghiêu lấy đơn xin ly hôn ra, chuyển đến trang cần lý tên. Thong thả cầm bút lên, ngòi bút dừng ở trên mặt giấy, giương mắt hỏi cô. "Em chắc chắn,đây là điều em muốn sao?"
Uất Noãn Tâm cho rằng mình sẽ không do dự gì mà nói đúng vậy, nhưng làm cho cô bất ngờ đó là, trong chớp mắt, rất nhiều hồi ức của bọn họ từng đợt ùa về, lần đầu tiên hai người gặp nhau ở Uất gia, kết hôn, giày vò nhau ở biệt thự, rồi khoảng thời gian tốt đẹp ở Paris kia......
Giữa hai người họ, đã từng có một đoạn hồi ức dài như thế.
Nam Cung Nghiêu cũng nghĩ đến những cảnh như vậy, anh có một trăm một ngàn lý do không muốn mối quan hệ của hai người kết thúc như vậy. Nhưng, sự kiến trì của cô............anh không còn sự lựa chọn nào khác.
Uất Noãn Tâm cắt đứt những đoạn hồi ức đó ngay trong đầu, lấy hết can đảm nói ra hai chữ. "Đúng vậy!"
Trong khoảnh khắc đó, Nam Cung Nghiêu trước giờ chưa từng cảm thấy đau lòng như vậy,nhưng anh vẫn ký nhanh tên mình vào tờ đơn, quăng trả cho cô. "Như em muốn!"
Nhưng nếu, cô cho rằng qua hệ giữa bọn họ, sẽ vì một tờ giấy vô dụng này mà đặt dấu chấm hết, vậy thì quá ngây thơ rồi.
Đây chẳng qua, chỉ là một khởi đầu mới mà thôi......
Chương 247: Bắt đầu lại từ đầu
Đi ra khỏi Hoàn Cầu, Uất Noãn Tâm mới nhận ra chân mình mềm nhũn, tờ đơn ly hôn trong tay nặng trịch, lại không hề cảm thấy thoải mái như cô đã nghĩ.
Cô quay đầu lại, hình lên đỉnh tòa nhà Hoàn Cầu, đột nhiên cảm thấy thật xa xôi.Giữa cô và Nam Cung Nghiêu, không còn có bất kỳ dính líu gì nữa.
Nhưng tại sao lại cảm thấy không thật đến thế này? Vẫn không cảm thấy tự do như mình đã tưởng tượng. Nghĩ lại cũng buồn cười, kết hôn một khoảng thời gian dài gần bảy năm, quay đầu lại chỉ đổi lại được một tờ giấy vô dụng. Một cuộc giao dịch thương mại lẫn chính trị, dùng một lý do vội vàng vô lý để bắt đầu, rồi lại kết thúc bằng một tờ giấy vô dụng, thật khiến cho người ta không còn lời nào để nói.
Nhưng vì tờ giấy vô dụng này, cô đã tốn rất nhiều công sức.
Ngũ Liên vẫn ở trong xe chờ cô, vừa thấy bóng dáng của cô, vội vàng xuống xe. Nhìn thấy vẻ mặt cô nặng nề, có hơi lo lắng. "Em sao vậy? Anh ta không đồng ý sao? Không sao hết, anh vẫn còn cách khác."
"Không phải đâu! Anh ấy ký tên rồi."
Mới đầu Ngũ Liên không tin, cho rằng anh ta giở trò nơi ký tên, nhưng lấy kiểm tra lại ba bốn lần, mới chắc chắn anh ta không giở trò, lông mày nhíu lại cũng giãn ta. "Đứa ngốc à, vậy em phải vui lên mới đúng chứ, mặt mày cau có làm chi!Em không nên luyến tiếc anh ta mới đúng đó!"
"Không phải vậy, chỉ là em....... có chút bùi ngùi." Cô thở dài thật mạnh, cố gắng nở nụ cười với anh. "Không sao đâu! Chúng ta đi thôi!"
Ngũ Liên kéo Uất Noãn Tâm đến nhà hàng lớn ăn mừng, cô cố gắng làm cho mình tỏ ra vui vẻ một chút, mặc dù trong lòng vẫn nặng trĩu, không vui vẻ. Ăn uống no nê,hai người đi đến viện an dưỡng, lấy tờ đơn ly hôn đưa cho Ngũ Chấn Quốc xem. Ông mặc dù không nói lời chúc phúc, nhưng thái độ đó cũng xem như đã ngầm thừa nhận rồi.
Trên đường quay về nhà, Ngũ Liên vẫn rất vui mừng, lái xe cũng không nghiêm túc, Uất Noãn Tâm không thể không nhắc nhở anh phải giữ vững tay lái, lái xe rất nguy hiểm....
