Lúc bấy giờ Uất Noãn Tâm mới chợt nhận ra, mình đã quên đi đón bé Thiên.
"Anh gọi điện thoại cho em mãi mà không được, nên nhờ cô giáo nhắn lại, cô ấy có nói với em không vậy? Sau đó em cũng không thèm gọi điện thoại cho anh."
"Vâng!" Uất Noãn Tâm tránh né, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
"Ma ma! Mẹ về rồi!" Bé Thiên vui vẻ như một đóa hồng nhỏ, hoạt bát chạy ra. "Mẹ xem nè, bé Thiên rất nghe lời đó, con còn được phần thưởng bé ngoan nè!"
"Ừ! Bé Thiên ngoan quá! Bảo bối ngoan của ma ma!"
"Ma ma bị sao vậy? Bé Thiên được thưởng, ma ma không vui sao?"
"Không có đâu! Ma ma, ma ma chỉ cảm thấy hơi mệt! Ma ma về phòng đã, rồi sẽ nhanh chóng ra đây ăn cơm!" Uất Noãn Tâm gần như chạy trốn vào trong phòng của mình.
Uất Thiên Hạo nghiêng cái đầu nhỏ, cau mày. "Chú Liên à, ma ma của con sao vậy chú? Nhìn kỳ lạ lắm đó! Có phải mẹ không vui vì chúng ta bỏ về trước không?"
"Đương nhiên không phải rồi! Bé Thiên bây giờ vào phòng của mình vẽ tranh một chút đi, chú Liên vào gọi mẹ ra nhé."
"Vâng ạ! Chú Liên cố lên, nhất định phải dỗ ma ma vui lên đó!"
Ngũ Liên gõ cửa đi vào, Uất Noãn Tâm như một con chim bị hoảng sợ, sắc mặt tái mét. Vẻ mặt như vừa trải qua một cúc sốc, hốt hoảng chưa bình tĩnh lại.
Anh đi đến trước mặt cô, nắm lấy tay cô, lạnh lẽo, vội vàng truyền hơi ấm cho cô. "Làm sao lại lạnh như vậy, bên ngoài trời cũng đâu có lạnh đâu! Xem em kìa em, cả người giống như bị lấy mất hồn, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Không có gì cả!" Cô nói chuyện cũng lắp bắp.
"Còn nói không có gì à! Có cần anh lấy gương đến, soi xem dáng vẻ bây giờ của em, ba hồn bảy vía đều mất sạch! Không phải đã nói rõ với nhau có chuyện gì cũng phải chia sẻ với anh sao? Đừng để trong lòng nữa."
"Không có gì thật mà..........." Đầu của Uất Noãn Tâm lúc này rất hoảng loạn, muốn cô nói, cũng không biết phải nói từ đâu.
Ngũ Liên cau mày lại, ánh mắt lạnh lẽo tỏa ra. "Có lại là Nam Cung Nghiêu không?"
Vừa nghe thấy cái tên đó, Uất Noãn Tâm ngay lập tức giống như một con mèo bị giẫm trúng đuôi, hốt hoảng suýt chút nữa nhảy dựng lên, vội vàng phủ nhận. "Không phải đâu!"
Thái độ của cô đã bán đứng lòng cô, Ngũ Liên có hơi giận. "Khốn khiếp! Để ông đây đi giết chết thằng đó!" Nói xong liền muốn đứng dậy tìm anh ta tính sổ.
Uất Noãn Tâm vội kéo anh lại, "anh đừng, đừng đi........."
"Vậy em nói cho anh biết, tên kia đã làm gì em, dọa em thành ra như vậy! Thằng đó đụng vào em rồi sao?"
Uất Noãn Tâm lắc đầu liên tục, "không có không có không có đâu!" Tâm trạng của cô lúc này rất buồn phiền, rất hoảng loạn. "Coi như em cầu xin anh, anh cứ coi như chưa xảy ra chuyện gì đi, đừng tìm anh ta được không? Anh chỉ muốn trốn đi thật xa thôi!"
Nhìn thấy tinh thần của cô gần như suy sụp, Ngũ Liên cũng không dám ép cô, vội kéo cô vào trong lòng mình. "Được rồi được rồi! Anh không đi đâu! Em ngồi bình tĩnh một lát đi, em như vậy, anh nhìn thấy rất đau lòng đó!"
"Em xin lỗi anh, do em không khống chế được cảm xúc của chính mình, nhưng em không có chuyện gì thật, anh đừng lo lắng cho em nữa!" Vì muốn chứng minh mình không có chuyện gì, cô cố gắng nở một nụ cười. "Em đi rửa mặt, rồi sẽ mau chóng ra ngoài ăn cơm!"
Vào trong nhà tắm, cô tạt mấy tát nước lạnh vào mặt mình, bình tĩnh một hồi, Uất Noãn Tâm mới coi như đã đem luồng khí đè nén trong lồng ngực trút hết ra ngoài.
Cố gắng đem chuyện của Nam Cung Nghiêu và những việc khác của buổi chiều tạm thời ném hết ra sau đầu, mỉm cười đi ra ngoài, hít một hơi thật sâu. "Thơm quá nha, anh đã làm món gì vậy?"
Không đợi Ngũ Liên khoe tài, bé Thiên Hạo đã giành đi trước một bước trả lời cô. "Thịt viên kho tàu, bò nướng, gà sốt cay, còn có salad nữa."
"Toàn là những món có thịt, anh muốn vỗ béo em sao?"
"Em phải ăn cho béo lên mới tốt, gầy không thấy tí thịt nào, nhìn thật đáng thương, người khác còn tưởng anh không nuôi nổi em đó." Ngũ Liên cũng giả vời như không có chuyện gì xảy ra, nên ăn thì ăn, nên chọc thì chọc.
"Đúng đó mẹ! Chú Liên còn nói, thịt ở trên ngực của ma ma quá ít, uống sữa đu đủ có thể làm cho ngực đầy đặn hơn đó."
Uất Noãn Tâm cầm đũa đánh lên tay của Ngũ Liên một cái, "ở trước mặt bé Thiên anh nói bậy nói bạ gì đó, cả ngày không đứng đắn gì hết, giáo dục không tốt, sẽ ảnh hưởng đến trẻ nhỏ thế hệ sau."
"Anh đây không phải dạy cho con biết sớm hơn sao? Những chuyện này, sớm muộn gì bé Thiên cũng biết, phải không bé Thiên?"
Uất Thiên Hạo gật đầu thật mạnh. "Chú Liên nói đúng đó mẹ!"
Uất Noãn Tâm nhất thời không biết nói gì, ngược lại mình là người sai sao?
"Trẻ con mới có tí tuổi anh đừng có dạy những tư tưởng hư hỏng của anh, sẽ đi sai đường đó."
"Hey! Cái gì mà sai đường chứ? Anh vẫn còn là người đàn ông độc thân kinh cương nổi tiếng ở Đài Loan nha, còn đứng đầu bảng vàng mười năm liên tục đó, được chưa? Bé Thiên tiếp tục kế thừa anh, có tương lai biết bao nhiêu."
"Anh bớt dát vàng lên mặt mình đi, anh chính là kẻ trăng hoa đó."
"Muốn làm kẻ trăng hoa cũng phải có bản lãnh chứ bộ." Nói đến vẻ bề ngoài của mình, Ngũ Liên tất nhiên rất có tự tin, "bé Thiên à, chú Liên có phải là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới không?"
Chương 257: Xem kịch hay
"Đương nhiên là phải rồi!" Uất Thiên Hạo nhìn bằng đôi mắt to sáng rực rỡ, "các bạn học nữ trong trường con đều thích chú Liên,nói chú Liên giống như chàng hoàng tử trong chuyện cổ tích vậy đó! Muốn lớn thật nhanh, để gả cho chú Liên."
Mặc dù con bé mập Nam Cung Duyệt Đào kia nói như vậy làm cậu rất ghen tỵ, nhưng cũng không thể phủ nhận,chú Liên đúng là người đàn ông đẹp trai nhất mà cậu đã từng gặp. Cậu cũng là một người đàn ông nhỏ, cũng rất có phong độ nha.
"Các bạn nữ trong vườn trẻ của con rất có mắt nhìn nha, ngày mai chú sẽ mời các con ăn kẹo!" Ngũ Liên rất hài lòng, nếu như phía sau đã có những cái đuôi theo, thì nhất định phải bay lên đến tận trời xanh chứ. "Anh đã nói là anh chính là người làm mọi người điên đảo mà,ngay cả những cô bé nhỏ cũng biết thưởng thức, chỉ có em cố tình làm như không biết. Người khác coi là bảo vật, còn em thì lại xem như cỏ rác."
Sự tự kỷ của anh, Uất Noãn Tâm đã không còn sức để nôn mửa từ lâu. "Mặc kệ anh, ăn cơm đi!"
Uất Thiên Hạo gắp một miếng thịt kho vào trong bát của Uất Noãn Tâm. "Ma ma vất vả rồi, ăn miếng thịt kho đi,để thật khỏe mạnh nha."
"Mùi vị của món gà sốt cay cũng không tệ, em mau thử xem."
Hai tên đàn ông lớn và nhỏ đều luân phiên gắp thức ăn cho Uất Noãn Tâm, đến sắp sửa đầy cả chén. Sự ấm áp trong lòng, cũng sắp lan tỏa ra ngoài.
Niềm hạnh phúc gia đình bình dị như thế này, mới là điều cô ao ước nhất, nguyên vọng lớn nhất của cô, chính là có thể yêu thương lẫn nhau sống qua ngày như vậy.
Vì họ,vì hạnh phúc của cái gia đình nhỏ bé này.Có vất vả hơn nữa, cô cũng muốn chóng đỡ tất cả, nhất định không để bất kỳ chuyện gì phá vỡ.
Ăn xong cơm, Ngũ Liên giúp Uất Thiên Hạo làm bài tập thủ công, Uất Noãn Tâm thì dọn dẹp chén đũa, đang ngẩn ngơ nghĩ về chuyện lúc chiều.Thì có một đôi tay đột nhiên ôm từ sau lưng cô, đôi môi dịu dàng giống như một con bướm dừng ở bên má cô. "Em đang nghĩ gì vậy?"
Giọng nói của anh, dịu dàng đến kỳ lạ, âm cuối run run, thì thào,như có thể đi vào trong lòng người.
"Không có gì đâu."
"Em nói xạo! Chỉ có một cái chén,mà em đã rửa đến năm phút rồi đó."...
