Nhìn em ngủ nhíu mày khôngyên lòng tôi thật đau, chắc lúc đó em hoảng sợ lắm, phải chi tôi đến sớm hơnchút nữa, phải chi tôi đừng làm em giận. đừng làm em hiểu lầm… Dũng gà, nhất địnhtôi phải cho hắn sông không bằng chết…
Ngồi ở phòng khách nghe Hà kểlại những xích mích giữa Kiều và em tôi thật đau đầu, không biết nên bênh aiđây, cả hai đều sai, nhưng Kiều đối với em như vậy thật quá tàn nhẫn, tôi phảinói chuyện với Kiều mới được…
Em bất ngờ xuất hiện làm nétmặt tôi âm trầm hơn, em nhìn tôi ngượng ngùng, khi em bước qua tôi, tim tôi nhưbị bóp nghẹt, tôi như có cảm tưởng chỉ cần em bước qua tôi, tôi sẽ mãi mãi mấtem, vội vàng giữ em lại, giờ phút này tôi thật sự không chịu đựng được nữa, emphải nghe tôi giải thích, ít nhất em cũng phải cho tôi giải thích chứ…
Sau khi tất cả mọi người ra về,trong phòng chỉ còn tôi và em, không gian thật yên tĩnh, tôi có rất nhiều chuyệnmuốn nói với em, có rất nhiều lời để giải thích nhưng khi đối mặt với em như vậytôi thật sự không biết bắt đầu từ đâu…em nhìn tôi, đôi mắt chờ đợi một lời giảithích, một lần nữa em lại đi xa tôi, tôi chạy như điên để giữ em lại, em khôngthể rời xa tôi được, tôi ôm em thật chặt như muốn em và tôi nhập thành một, emkhóc, tôi đau lòng, tôi giải thích, em tin tôi…
…….
Ngày hôm sau, tôi nhận đượcđiện thoại của mẹ báo tôi không cần về nhà nữa, ba mẹ tôi phải bay sang Mĩ đểgiải quyết một số việc, nhưng hôm qua tôi lại vừa báo với em rằng tôi phải raHà Nội, đúng thật là… nếu đã rãnh như vậy thì nên giải quyết chuyện của Kiều vậy!
Kiều thật bướng bỉnh, nói nhưthế nào cũng không chịu buông tha tôi…
-Anh đi sinh nhậtvới em, em sẽ nói ba mẹ hủy hôn!
Tôi và Kiều đến, em ngồi đó, em thật đẹp nhưng tôi nhìn thấythật chói mắt, em nhìn tôi, không có gì là ngạc nhiên và bối rối, tôi thậtkhông dám đối diện với em, tôi đang làm gì đây? Lừa dối em, lừa dối người congái mà tôi yêu nhất cuộc đời??? em uống rượum thứ mà em ghét nhất, em đang làmnhững việc mà tôi ghét nhất, em đang làm gì vậy? thách thức tôi sao? Chúng tôiđang làm gì vậy?
Tôi khó chịu nhưng chỉ ngồi im lặng, tại sao cứ mãi làm tổnthương nhau thế này chứ? Nhìn em như thế này tôi thật đau lòng, tôi hận chính bảnthân mình, chính tôi đang làm tôn thương em, hành hạ em… buồn cười thật, em làngười tôi yêu nhất cơ mà… em mời rượu tôi, đôi mắt hận thù và trêu đùa trước giờem chưa bao giờ nhìn tôi như thế cả..đau lòng thật, những gì tôi đã làm là saisao? Tôi đang bảo vệ em, bảo vệ tình yêu của chúng tôi cơ mà…
em dám nói chuyện cười đùa lả lơi với thằng con trai kháctrước mặt tôi, không thể chịu đựng được nữa, em đừngthử thách sự chịu đựng củatôi như vậy! tôi lôi em ra xe điên cuồng phóng về nhà, em sợ hãi như vậy tôicũng không cảm thấy thương xót…tại sao lại sợ tôi như vậy chứ? Trước giờ emkhông sợ gì hết cơ mà… tôi vẫn tưởng có thể lạnh lùng trừng phạt em nhưng khi nhìn thấy những giọtnước mắt em tôi lại chùn lòng, chỉ muốn ôm em thật chặt để em mãi là của tôi…
lần này chúng tôi lại hiểu nhau hơn và yêu nhau nhiều hơn,tôi kễ lại cho em nghe tất cả những chuyện lúc nhỏ, tôi chưa bao giờ quên mộtchuyện nào, nhưng kí ức có em thật đẹp, bây giờ tôi đã tìm được em, nàng côngchúa trong giấc mơ cổ tích chũa tôi, thiên sứ làm bừng sáng cuộc đời u ám củatôi và em mai là của tôi.. và tôi cũng là của em..
…………………….
Hôm nay anh tới đón tôi tan học, vui thật, bạn bè đứa nào cũngganh tị với tôi kể cả đứa tiểu thư như Linh, tôi rất hạnh phúc vì có anh…
-Anh tới lâu chưa?
-Mới tới thôi!
Tôi ngồi sau xe anh, suy nghĩ vu vơ, chợt nhận ra đây khôngphải đường về nhà tôi mà là nhà anh..
-Sao tới nhà anh vậy?
-Gặp ba mẹ anh – anh bình tĩnh nói
-Cái gì ?- tôi hét lên
-Em làm gì vậy? sớm muộn gì cũng phải gặp mà!
-Nhưng em…
-Đừng lo có anh ở bên em, hay em sợ ba mẹ chồng…hehe-anh nói rồi cười vui vẻ
Làm sao ma không lo được chứ, anh đâu biết mặt tôi bây giờkhó coi như thế nào, ba mẹ anh đã chọn Kiều, chắc chán sẹ không thích tôi chắclại còn nghĩ tôi là một đứa đi cướp người yêu người khác, oan uổng quá.hic…
Vào nhà, ba mẹ anh ngồi đó, lần đâu tiên tôi gặp họ, ba anhnhìn rất nghiêm, còn mẹ anh nhìn rất phúc hậu nhưng tôi vẫn run không bước đi nổi…anhnắm tay tôi, mỉm cười trấn an
-Không sao đâu mà!
Chúng tôi ăn với nhau một bữa cơm yên bình mặc dù không mấyvui vẻ vì không ai nói ai câu gì…anh đưa tôi về nhà…
… lại một ngày đẹp trời, tôi ngồi trong lớp mà chẳng chú ýgì cả, để mặc tụi bạn ầm ĩ
-Chị trưởng nghĩ tiết rồi, xin học dồn đi
-Dồn cái đầu mày chứ dồn, im đi ngồi chơi- thằngPhúc điệu lại chữi
-Chị trưởng, ngoài kia có người tìm kìa- Lành nóivới tôi
-Ai?
-Không biết!
Tôi bước ra ngoài cổng, chẳng có ai, định quay lưng trở vàothì một người đàn ông mặc vest đen bướctới..
-Mời cô lên xe!
-Ông là?
Tôi nghi hoặc nhìn về phía chiếc Audi đen phía sau, kính xeđược hạ xuống và người ngồi trên xe là…mẹ anh..
…….
-Bác tìm con có việc gì ạ?- tôi lễ phép
-Tôi muốn cô từ bỏ thằng Phúc
-Con…- tôi sững sờ không ngờ bà lại đề nghị như vậy
-Nghe tôi nói hết đã. Cô cũng biết gia đình chúngtôi như thế nào, tương lai thằng Phúc sẽ kế thừa gia nghiệp, cô sẽ không thểgiúp gì cho nó, còn Kiều thì khác, con bé và cả gia đình của nó sẽ giúp đỡ thằngPhúc rất nhiều ..tôi nghĩ cô đủ thông minh để hiểu tôi nói gì…nếu như cô muốngia đình chúng tôi sẽ sắp xếp cho cô sang Mĩ học tiếp và hứa sẽ lo cho cô đầy đủtrong suốt thời gian cô…
-Bác à, con xin lỗi vì ngắt lời bác, nhưng có lẽbác đã hiểu lầm rồi. con quen anh Phúc không phải vì tiền, con cũng chưa từngnghĩ đến gia sản nhà bác, vì vậy xin lỗi bác đề nghị của bác con không thể chấpnhận, xin phép bác con đi trước..
Tôi cố kìm nước mắt đẩy cửa bước ra ngoài, những lời này quáxúc phạm tôi rồi…
“ em ước mơ được…”
-Alo?
-Nghi hả con? Cô Ba nè con vào bệnh viện gấp đinhà con xảy ra chuyện rồi
Cái gì? Chuyện gì thế này, sao bao nhiêu chuyện chứ lần lượtđổ lên người tôi thế này…ông trời à?con làm gì sai chứ? Không lẽ con yêu mộtngười không nên yêu sao?
…
-Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức…
Tôi ngã khụy xuống nền gạch lạnh băng, tôi biết làm saođây?ba mẹ tôi đã ra đi trong một tai nạn giao thông, họ đã ra đi…vĩnh viễn… hômnay là ngày gì thế này? Ba mẹ đi rồi, tôi và em trai biết làm sao đây? Tôi ngồitrên ghế thẫn thờ, đã không còn nước mắt và sức để khóc nữa rồi, tôi phải sốngchứ, phải kiên cường, tôi con có em trai, còn phải lo cho nó…
Không ngờ chỉ trong một ngày mà tôi không còn cả ba mẹ…nhưngtôi vẫn phải kiên cường mà sống, phải kiên cường vượt qua tất cả…
Tôi cảm thấy cô đơn quá, bây giờ tôi chỉ còn một mình thôisao? Không, còn có anh, anh sẽ mãi bên tôi…
Tiếng chuông điện thoại kéo dài, đang chò người nghe máy, thậtlâu, từng hồi chuông như cứa vào trái tim tôi…như tưởng khi sắp vang lên nhữngtiếng tút tút đầu dây bên kia bắt máy, tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng rồi lại votình rơi vào một hó đen vô tận, người bắt máy là Kiều, không phải anh…anh ởcùng Kiều sao?
-Alo!
-Alo , anh ấy đang tắm …có chuyện gì không? ...

