Có nhiều lúc, anh hy vọng có một cô gái xuất hiện khiến cậu ấy yêu thật lòng, luôn quan tâm cậu ấy, để cậu ấy biết thế nào là tình yêu.
Nhưng không phải cô ta Uất Noãn Tâm!
Cô ta là vợ của người ta, còn muốn dây dưa với cậu ấy, thì cũng được đi. Nếu như hai người thực sự đối xử tốt với nhau, anh cũng sẽ hào phóng chúc phúc cậu ấy.
Nhưng người phụ nữ này không hề mang đến hạnh phúc cho cậu ấy, còn hại câu ấy đêm nào cũng uống say, lần nào cũng uống đến ngất đi. Anh không chịu được khi nhìn thấy cậu ấy tự ngược đãi mình, cho nên mới tìm cô ta đến đây.
Nhưng nhìn xem cô ta đang có thái độ gì hả?
Nếu như không phải không được đánh phụ nữ, anh đã sớm nện một đấm, đánh cho cô ta chết đi, người phụ nữ vô tình vô nghĩa!
"Cô xem cậu ấy vì cô, mới trở nên người không ra người ma không ra ma, cô còn có việc quái gì, quan trọng hơn cậu ấy sao? Cô có muốn lo hay không!" Anh lệnh cho hai người phụ nữ, mang người đi.
"Này.... chờ đã...."
Không phải nói là bạn bè sao? Làm sao có thể yên tâm giao anh cho người khác? Uất Noãn Tâm hết cách, đành phải đi qua đó. Vừa đến gần anh, liền ngửi thấy mùi rượu mồng nặc. Trên quầy bar có bay tám vỏ chai không, anh vẫn còn đổ rượu vào miệng.
"Đừng uống nữa!" Uất Noãn Tâm đè tay anh lại.
Anh say khướt qua đầu lại, đôi ngươi đục ngầu. "Sao em lại đến đây?" Nở nụ cười ngốc nghếch. "Nhất định là tôi bị ảo giác rồi, trong lòng em chỉ có Nam Cung Nghiêu, làm sao có thể quan tâm đến sống chết của tôi chứ?"
Tim rất đau, giống như bị ai đó làm nổ tung trống rộng như một cái động, chảy ra toàn là máu.
Nhìn thấy anh như vậy, Uất Noãn Tâm rất khó chịu, cô vốn không muốn tổn thương anh, nhưng trên thực tế tổn thương đã được hình thành rồi. "Đi thôi, tôi đưa anh về nhà."
"Tôi không cần.... để tôi uống đến say chết đi!" Ngũ Liên dùng sức đẩy cô ra, oán hận gào thét về phía cô. "Em đừng có giả vờ đối xữ tốt với tôi, đang thương hại tôi sao? Ngũ Liên tôi đây, không thèm! Cho dù tôi chết, cũng không thèm thói đạo đức giả của em."
Nỗi hận của anh, sự tức giận của anh, làm cho Uất Noãn Tâm không còn mặt mũi tiếp tục đợi nữa, nói xong câu "xin lỗi", quay người chạy ra khỏi quán bar, nước mắt chảy xuống.
Bụm miệng lại, vừa đi vừa khóc, đột nhiên có người lảo đảo đi đến, ôm lấy cô từ phía sau, ôm chặt vào trong lòng, giọng nói đầy mệt mỏi và cầu xin.
"Xin lỗi... đừng bỏ rơi anh...."
Anh vùi đầu vào vai cô, hít lấy hơi thở quen thuộc của cô, đau lòng muốn chết, khổ sở than thở. Anh biết cô không yêu anh, anh cũng không nên dây dưa với cô hoài, để mình lâm vào hoàn cảnh thảm thương, nhưng anh càng không thể chịu đựng được nỗi đau mất đi cô.
Trăm ngàn lần nghĩ muốn buông tay, hằng đêm chơi bơi, rượu chè, chỉ để trốn tránh cô. Nhưng sự xuất hiện của cô, khiến cho tất cả mọi phòng bị của anh đều đỗ vỡ, anh không buông được, cũng không muốn buông!
"Đừng vì tôi mà đau lòng, uống say mèm, tôi không đáng để anh như vậy.... anh phải tìm một người con gái đối xữ tốt với anh hơn, yêu anh hơn!"
"Nhưng người anh yêu là em, anh chỉ muốn em..." Người quyền quý như anh, lại như một đứa trẻ yếu ớt nức nở cầu xin, tim của Uất Noãn Tâm đau muốn chết. Nhưng không cách nào an ủi anh, chỉ có thể nói câu "xin lỗi...."
"Đừng nói câu xin lỗi, xin em...."
"Tôi đã kết hôn rồi, giữa chúng ta chỉ có thể làm bạn bè thôi!"
"Anh không quan tâm, anh một chút cũng không quan tâm!"
"Có lẽ bây giờ anh không quan tâm, nhưng sau này sẽ có, còn có người nhà của anh nữa, họ sẽ không cách nào chấp nhận một người phụ nữ đã từng kết hơn."
"Những điều này chỉ là cái cớ, nguyên nhân chính là.... em không yêu anh, đúng không?" Anh run rẩy hỏi....
Chương 192 - Chỉ được chọn một người
"Phải..." Uất Noãn Tâm ép mình phải tàn nhẫn, giải quyết đứt khoát. Mặc dù điều đó tàn nhẫn như bị dao đâm. "Tôi yêu Nam Cung Nghiêu."
"Nhưng em biết rất rõ, anh ta không thể mang đến hạnh phúc cho em... Cho dù bây giờ em không yêu anh, cũng đừng cự tuyệt anh, thử tiếp nhận anh, không được sao? Anh sẽ đối xữ tốt với em, anh thề..."
"Xin lỗi anh!"
"Ha.." Ngũ Liên tuyệt vọng nở nụ cười, mất hết tất cả dũng khí còn sót lại, nở nụ cười mỉa mai. "Xin lỗi sao? Em chỉ để lại cho tôi câu này thôi sao? Uất Noãn Tâm, em thật tàn nhẫn, tôi đã nhỏ giọng khúm núm cầu xin em như vậy, em lại tàn nhẫn như thế... em mới là kẻ máu lạnh nhất."
Anh đẩy cô ra, bước chân chơi vơi lùi về sau vài bước, đứng cũng đứng không vững, nhiều lần suýt chút té ngã, Uất Noãn Tâm vội chạy đến đỡ anh. Anh vùng vẫy, đùng đẩy, nhưng sức không đủ, bị Uất Noãn Tâm giữ chặt nhét vào trong xe taxi. Men rượu xộc lên, làm anh khó chịu dựa vào ghế xe, khó chịu mà mở to miệng hít thở.
"Anh không sao chứ?" Uất Noãn Tâm cởi bỏ cúc áo giúp anh, để dễ hít thở, căng thẳng hỏi: "Anh không sao chứ? Có cần xuống xe mua thuốc không?"
"Không cần em lo.... em đi đi...."
Điện thoại di động đổ chuông, Uất Noãn Tâm do dự mãi, vẫn tiếp điện thoại. Bên kia truyền đến tiếng chất vấn của Nam Cung Nghiêu. "Em đến chưa? Sao anh không thấy em?"
"Có thể em đến trễ chút, anh đợi thêm..."
Lời vẫn chưa nói xong, điện thoại di động bị Ngũ Liên giật lấy ném ra ngoài cửa xe.
"Anh..." Uất Noãn Tâm chán nản, nhưng nhìn thấy Ngũ Liên như vậy, lại không đành lòng trách mắng.
Dạ dày ợ chua, bên trong giống như có hàng ngàn con sâu đang quấy nhiễu. Anh quay người qua cửa xa, nôn không ngừng.
Tài xế vội đuổi hai người xuống xe, Uất Noãn Tâm đỡ Ngũ Liên đến ven đường ói một trận. Cho đến khi mọi thứ trong dạ dày đều được nôn ra hết, mới yếu ớt dựa vào cô, khó chịu muốn chết.
Cô lại đón xe, cố hết sức dìu anh về nhà. Đi vào phòng tắm lấy khăn, lau mặt cho anh. Anh vẫn thì thào tự nói, trong miệng toàn mùi rượu, hô hấp nặng nề, cả khuôn mặt đều ửng hồng, đau khổ cuộn mình lại.
Uất Noãn Tâm vội vàng đi tìm trà giải rượu, pha cho anh. Anh nhấp một ngụm nhỏ, nhíu mày quay mặt. "Ua... đắng quá..."
"Đắng cũng phải uống, uống vào sẽ đỡ nhiều lắm đó, ngoan,,," Cô vừa ép buộc vừa dỗ dành anh uống hết nửa chén, mới hơi yêu lòng.
Qua một lúc, Ngũ Liên gần như dễ chịu hơn, cũng không còn thở hổn hển như lúc nãy, đôi mắt ngà say mông lung.
Uất Noãn Tâm mệt đến mức trán đầy mồ hôi, định đi rửa mặt, lại bị anh giữ lại. "Đừng đi, đừng bỏ rơi anh, xin em..."
Cô thầm thở dài, anh phải coi trời bằng vung, tinh thần hăng hái chứ, tại sao lại vì cô mà trở nên nhếch nhác như vậy? Tim giống như bị dao cắt, đang rỉ máu. Cúi người ôm nhẹ lấy anh, chỉ muốn để anh yên tâm. "Được rồi, tôi không đi, tôi sẽ ở đây với anh... tôi không bỏ rơi anh..."
Một ánh mắt như mũi dao sắc nhọn lạnh lẽo phá vỡ bầu không khí, dừng lại trên người Uất Noãn Tâm. Bất thình lình cô ngẩng đầu lên, mới phát hiện Nam Cung Nghiêu không biết đứng ở đó bao lâu rồi.
Mặt của anh căng cứng lại, không nói lời nào, quay người bỏ đi.
Đợi đến khi cô dỗ dành Ngũ Liên xong, lúc đuổi đến, đã thấy nửa người anh chui vào trong xe, vội kéo lấy anh, nói gấp. "Anh nghe em giải thích đã!"
"Chuyện này không phải là lần đầu, em còn muốn giải thích gì nữa hả?"
"Anh ấy uống say, em chăm sóc anh ấy thôi."
"Chăm sóc đến nỗi phải ở bên giường ôm cậu ta, chăm sóc đến nỗi quên mất cuộc hẹn của chúng ta sao?" Trong lòng Nam Cung Nghiêu lửa giận bùng cháy, nghĩ đến cảnh đó, trong lòng ghen tỵ muốn chết....
