80s toys - Atari. I still have
  Truyện Mp3 Wapmaster Chát
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


"Vũ Nhi? Sao em lại đến đây?"

Hướng Vi gật đầu. "Tam tiểu thư." Sau đó cầm tài liệu đi ra ngoài.

Nam Cung Vũ Nhi kéo tay anh. "Đến đây xem nè, tiện đường mang canh gà đến. Em tự tay hầm đó, một giọt cũng không được chừa lại đâu!"

"Không cần làm vậy đây, công ty có cơm trưa mà."

"Đầu bếp gì đó làm sao có thể bằng em tự tay xuống bếp làm chứ?" Cô ấn anh ngồi xuống chiếc ghế sofa bằng da của Italy, mở hộp canh ra, mùi thơm lan tỏa khắp căn phòng. "Sao nào? Có phải vừa nghe mùi là muốn ăn phải không?"

"Ừ! Làm phiền em rồi!"

"Này! Anh mà còn khách sao như vậy, em sẽ giận đó." Cô ta cố ý nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại, chọc Nam Cung Nghiêu cười. "Được rồi được rồi, mau uống đi!"

Ánh mắt liếc nhìn tập tài liệu trên bàn, nhìn thấy là tài liệu của phòng luật sự, anh hỏi: "Ai đưa đến vậy?"

"Noãn Tâm đó!"

"Cô ấy có nói gì hay không?"

"Không có." Vẻ mặt cô ta tỏ ra ngây thơ hỏi lại: "Cô ấy phải nói gì chứ? Có phải hai người có mâu thuẫn gì phải không?"

"Không có!" Nam Cung Nghiêu có hơi hối hận không kết thúc cuộc họp sớm chút, như vậy có thể gặp được cô rồi. Thực ra nếu như hôm nay Vũ Nhi không mang canh đến, anh đã chạy xuống dưới tìm Uất Noãn Tâm rồi.

"Ơ! Em tự tay hầm canh cho anh, không lẽ anh không có chút bày tỏ gì sao?"

"Em lại nhìn trúng trang sức ngọc trai gì rồi hả?"

"Này! Anh xem em là những cô tiểu thư hám tiền kia sao? Xua đuổi em như vậy đó."

"Giỡn thôi mà!"

"Giỡn cũng không được giỡn như vậy, phạt anh tối nay mời em đi ăn một bữa thật lớn."

Nam Cung Nghiêu do dự một lúc, có lẽ không nên ép quá chặt, nên để cho Uất Noãn Tâm có nhiều thời gian hơn để suy nghĩ. Anh liều đồng ý. "Được, muốn ăn gì nào?"



Chương 194 - Suýt chút nữa bị



Cơn gió của tháng mười một thổi qua, phía trước là biển, gió đêm gào thét, xuyên qua từng sợi vãi, xâm nhập vào trong cơ thể mỏng manh của Uất Noãn Tâm.

Cô ngồi dưới chân ngọn hải đăng, gió biển lạnh lẽo, không chịu nổi rùng mình một cái. Nhưng nơi này chính là nơi bắn pháo hoa, có lạnh hơn nữa, cũng phải chịu đựng.

Cô biết khoản thời gian này, Nam Cung Nghiêu đang giận cô, không nghĩ ra cách nào để dỗ dành anh, đành phải học theo những bộ phim truyền hình cũ rích, bắn phái hoa 'tỏ tình'. Mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ đợi anh đến. Bảy giờ năm mươi, vẫn còn mười phút.....

Chờ mong lại căng thẳng.

"Hua.... Gió biển lạnh quá đi!" Cô chà xát hai bàn tay, hà hơi nóng vào, nhảy qua nhảy lại, cố gắng làm cho người mình nóng lên.

"Xem kìa, ở đây có một mỹ nữ nha!" Phía sau vọng đến tiếng cười gian ác của một đám đàn ông.

Uất Noãn Tâm quay người lại, lập tức nhìn thấy vài bộ mặt xấu xí, vẻ mặt dâm đãng của đám đàn ông lang thang, không khỏi thấy buồn nôn.

Đi sang hướng khác, muốn tránh khỏi bọn họ, lại bị bọn họ cản đường. Có một tên trong đám đó dùng bàn tay bẩn thỉu nâng cằm cô lên. "Ây yo! Trông thật xin đẹp nha, sao lại đứng ở đây một mình? Không lẽ đang đợi mấy anh sao? Xem ra hôm nay mọi người có phúc lớn rồi....."

Cả bọn lang thang phát ra nụ cười gian ác, ánh mắt dâm đãng lướt nhìn từ trên xuống dưới cơ thể của Uất Noãn Tâm, tưởng tượng đến những hình ảnh thô tục.

Cô nôn nóng. "Các người tránh ra.... nếu không tôi la lớn đó!"

"Kêu đi! Nơi hẻo lánh như vậy, xem có ai đến cứu mày. Lát nữa, sẽ để cho mày kêu cho đủ, kêu lớn chúng, để các anh em vui vẻ......"

Một bàn tay đánh úp về phía ngực cô, bị cô đẩy ra. "Đừng đụng vào tôi."

"Còn nhìn gì nữa? Mau xông lên...."

Uất Noãn Tâm vừa gào to kêu cứu mạng, vừa chạy thụt mạng. Nhưng nơi này đúng thật quá hẻo lánh, nên không có ai có thể cứu cô. Chân bị vấp, té ngã xuống đất.

Bọn chúng lập tức lật người cô lại, đè lên cơ thể cô, giữ chặt tay chân chân. Bọn lang thang đè lên người cô còn móc ra một con dao kề lên cổ cô. "không muốn chết, thì ngoan ngoãn đi. Đợi ông đây chơi xong, sẽ thả mày đi."

Một tên khác nước miếng sắp chảy ra, gấp gáp thúc giục như con khỉ. "Anh hai, anh nhanh chút, rồi đến lượt em, nhanh nhanh nhanh đi...."

Uất Noãn Tâm không dám nhúc nhích, sốt ruột đến nỗi chảy cả nước mắt, cầu xin nói: "Thả tôi ra.... cầu xin các người.... thả tôi ra....."

"Ua.... đừng khóc.... mấy anh em sẽ làm cho em vui vẻ...." Ánh mắt gian ác ghê tởm như chuột nhắt của tên đó nhìn chằm chằm ngực của Uất Noãn Tâm, hai tay vươn đến, kích động đến run rẩy. Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại.

"Các người đang làm gì hả?" Một giọng nói lười biếng lại lạnh lẽo đến tận xương tủy từ phía sau truyền đến.

Uất Noãn Tâm vội kêu cứu mạng. "Cứu tôi.... ua...." Miệng bị người ta dùng tay bịt lại.

Tên lang thang chĩa con dao sáng loáng ra. "Mau cút, mày không chơi lại đâu."

"Phải không? Tao lại nghĩ ngược lại, mày làm như thế nào để tao chơi không lại." Anh xông về phía trước đá tên lang thang, tên đang đè tay chân của Uất Noãn Tâm vội chạy về phía trước đánh với anh.

Anh vừa chống lại bạn chúng, vừa vươn tay kéo Uất Noãn Tâm dậy. "Em không sao chứ?"

Mắt của cô bỗng nhiên mở to. "Ngũ Liên?"

Ngũ Liên vừa mất tập trung, bị chém một nhát, cũng may chỉ chém rách quần áo. Vào giây phút phát hiện người bị xâm hại là Uất Noãn Tâm, trong ánh mắt của anh lửa cháy hừng hực. "Khốn khiếp, các người dám đụng vào cô ấy!"

Giống như một con dã thú điên cuồng bổ nhào về trước, chỉ hai ba chiêu đã đánh bọn chúng té ngã xuống đất.

Tên cầm đầu bọn lang thang thấy chuyện lớn không ổn, nằm chặt con dao nhỏ xông về phía anh. Kết qua vẫn chưa đụng vào Ngũ Liên, con dao bị anh đá bay. Anh kéo tên đó ngã xuống đất, vung tay lên đấm thô bạo. Răng máu của tên lang thang bắn tung tóe, đầu bị dọng mạnh xuống, trên đá toàn là máu.

Mấy kẻ lang thang khác thấy Ngũ Liên nổi điên, bị dọa ngây người, không dám tiến lên trước.

Nhìn thấy sắp có án mạng, mà tròng mắt của Ngũ Liên đỏ lên, Uất Noãn Tâm vội giữ anh lại. "Đủ rồi, đừng đánh nữa! Đánh nữa anh ta sẽ chết đó. Ngũ Liên, dừng tay lại đi!"

Ngũ Liên điên dại đẩy cô ra, cô té ngã xuống đất, chân bị đá cắt trúng, phát ra một tiếng rên nhỏ.

Nghe thấy tiếng rên nhỉ đó làm cho Ngũ Liên dừng hành động tấn công điên cuồng của mình lại, đuối sức đứng dậy. Bước chân lảo đảo, lùi lại mấy bước, kéo Uất Noãn Tâm vào lòng. "Cút hết cho tao!"

Bọn lang thang sợ đến tè ra quần, chân tay luống cuống khiên tên cầm đầu bị đánh chỉ còn nửa cái mạng, chạy thụt mạng.

Ngũ Liên mệt đến nỗi thở gấp, vẫn chưa hết giận. "Tại sao không để tôi đánh chết thằng đó hả? Nó đáng chết!" Nếu ngay từ đầu biết là cô, anh cũng có thể cho tên đó một nhát chết tại chỗ!"

"Tôi không muốn anh ngồi tù."

"Ha, tôi cũng không đến nỗi phải ngồi tù vì một cái mạng đê tiện như vậy đâu. Nửa đêm nửa hôm, em đứng đây làm gì hả?"

Nhìn thấy cô cắn môi không nói chuyện, anh cười giễu. "Đợi Nam Cung Nghiêu sao?" Ánh mắt nhìn về đằng xa. "Còn chuẩn bị cả pháo hoa, rất lãng mạn nha! Kết quả thiếu chút nữa bị người ta xâm hại!"

"Cám ơn anh...."

"Do tâm trạng tôi không vui, muốn đánh nhau để trút giận thôi. Cho dù không phải em, tôi cũng sẽ cứu."

"......... Ừ!"

"Đi thôi, tôi đưa em về nhà!" Anh đi vài bước, quay đầu lại, nhìn thấy cô vẫn đứng tại chỗ. "Em vẫn đợi anh ta? Lỡ như đám lang thang đó quay lại, em vẫn muốn......."...
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Một thời….để nhớ – Chương 5
» Một thời….để nhớ – Chương 4
» Một thời….để nhớ – Chương 3
» Một thời….để nhớ – Chương 2
» Một thời….để nhớ – Chương 1
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
» Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Shock tình - Kawi
» Chỉ có thể là Yêu - Hân Như
12345»
Tags:
Từ khoá liên quan

Tải hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full mien phi, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

cho miễn phí, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

miễn phí cho miễn phí, chơi hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full trên miễn phí, kho hình nền miễn phí miễn phí, miễn phí tải về hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

  T.Tin Upload
Hôm nay : 389
DMCA.com Protection Status