"Cám ơn nha, anh vẫn nên tiết kiệm 'tinh' lực đi!"
"Quỷ nhát gan!" Ngũ Liên khinh thường. "Đúng rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy em tức giận đến vậy, anh ta lại chọc ghẹo em gì hả? Mặc dù anh chuyện xấu có thừa, trước giờ chưa làm được gì hay ho, nhưng cũng chưa từng thấy em tức giận đến vậy."
"Anh ấy lừa tôi. Vũ Nhi, vốn không phải em gái anh ấy. Anh đã sớm nhận ra rồi, phải không?" Cô cười khổ. "Chỉ có tôi là ngốc nghếch, rõ ràng biết rõ có gì đó không đúng, nhưng vẫn muốn tin tưởng anh ấy."
Ngũ Liên không lên tiếng. Xem ra, lại là trò quỷ kế của người đàn bà Nam Cung Vũ Nhi kia. Sánh với nhền nhện độc, cô ta còn lợi hại hơn nhiều so với anh tưởng tượng.
"Nếu phiền phức như vậy, không bằng ly hôn đi, một lần giải quyết gọn ghẽ. Hôm nay hai người ly hôn, tôi cũng không cần dọn đi nữa, sau đó tôi dắt em đi công chứng."
"Chuyện không đơn giản như những gì anh nghĩ đâu."
"Có thể phức tạp hơn sao? Chẳng qua do em luyến tiếc, không đành lòng hạ quyết tâm thôi."
Uất Noãn Tâm bị anh đánh trúng chỗ hiểm, không khỏi vì mình cảm thấy bi ai, lắc đầu. "Thôi đi, không nói về anh ấy nữa, phiền phức! Thực xin lỗi, lại liên lụy làm anh bị đánh, còn phải an ủi tôi. Anh đối xữ với tôi quá tốt, tôi lại....... xin lỗi!"
"Tôi biết, em làm như vậy, để tránh tổn thương tôi. Nhưng không nhìn thấy em, tôi càng khó chịu, em cứ xem tôi là thằng ngốc đi!" Anh tự cười nhạo mình. "Nếu em thực sự cảm thấy có lỗi với tôi, thì hãy thu lại 'thẻ người tốt' đi.Tôi không muốn nhận, cũng không có tự cách...... Tôi không hề tốt như em đã nghĩ, tôi cũng rất ích kỷ." Cô toàn tâm toàn ý tin tưởng anh, anh lại.......
Lúc này, di động đổ chuông. Ngũ Liên nhìn lướt qua là cuộc gọi của Nam Cung Vũ Nhi, nên quay về phòng để nhận.
"Hai người tiến tới bước nào rồi? Cô ta có cảm động đến mức lấy thân để đền đáp không? Lại cho anh thêm cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi, còn không cảm ơn tôi sao?"
"Cho nên, mấy tên lưu manh tối hôm qua, cũng do cô phái đến sao?" Đây là nguyên nhân cô ta nhắn tin kêu anh đến ngọn hải đăng 'tản bộ' sao?
Ngũ Liên lành lùng nghiến răng. "Tôi đã cảnh cáo cô, nếu như cô dám tổn thương Uất Noãn Tâm, tôi sẽ không tha cho cô!"
"Cô ta không phải không bị thương sao? Tôi chỉ phái người hù dọa cô ta thôi mà, như vậy mới có thể để anh làm anh hùng chứ. Nắm chắt cơ hội này, để cho lòng cô ta dựa dẫm vào anh, tôi cũng có sự sắp xếp của tôi. Cứ vậy đi, không cần quá cảm ơn tôi!"
Cô ta ngắt điện thoại.
"Shit!" Ngũ Liên mắng chửi. Anh hối hận khi mình đã hợp tác với cô ta. Người đàn bà điên này, ai biết được cô ta sẽ giở trò gì!
............
Nam Cung Nghiêu không đến công ty, vừa về đến nhà, đi thẳng vào phòng của Nam Cung Vũ Nhi, quăng điện thoại trước mặt cô ta. "Tại sao lại có những tấm ảnh này hả?"
"Tôi qua em chụp chơi, thấy cũng không tệ, nên dùng làm hình nền, sao vậy?"
"Chụp chơi sao?" Nam Cung Nghiêu kìm chế không nổi giận. "Em cố ý có có phải không?"
"Cố ý sao? Anh có ý gì? Em cố ý cho ai xem hả?"
"Uất Noãn Tâm." Vài chữ được thốt ra từ kẽ răng.
Nam Cung Vũ Nhi xanh mặt trong chốc lát, giả vờ kinh ngạc. "Anh đang nói, Noãn Tâm nhìn thấy rồi sao? Nhưng, nhưng cô ấy sao lại cầm điện thoại của anh chứ?"
Nam Cung Nghiêu tức tối ngồi xuống, hai tay siết chặt lại, ngón tay vang lên tiếng 'rắc rắc'.
"Xin lỗi, em không biết, em không cố ý........ em sẽ giải thích với cô ấy......"
Cô ta làm bộ gọi điện thoại, bị Nam Cung Nghiêu giữ lại. "Cô ấy đang rất tức giận, có giải thích thế nào cũng vô dụng, hai ngày nữa hẳn nói đi!"
"Vậy........ cô ấy biết chuyện chúng ta không phải anh em sao?"
"Ừ!"
"Thực ra......... đây có lẽ cũng là một chuyện tốt, anh cứ lừa gạt cô ấy, chỉ càng làm cho cô ấy tổn thương nặng nề. Nhưng em biết rõ, không phải bằng cách này. Xin lỗi, em thực sự, thực sự không ngờ đến...... anh biết đó, em không phải là người con gái thích mưu mô, anh tin em vô tội có phải không?"
Ánh mắt của cô ta rất chân thành, ngây thơ như chú nai, đánh tan sự hoài nghi của Nam Cung Nghiêu. Anh chỉ thở dài. "Anh tin em! Chuyện này cũng không thể trách em, là anh đã gạt cô ấy. Đều là lỗi của anh!"
Nam Cung Vũ Nhi nắm lấy tay của anh. "Anh không cần tự trách mình, cô ấy vốn là người đến sau, cho nên cô ấy không có quyền tức giận về quá khứ của chúng ta. Nếu như cô ấy yêu anh, thì nên tin tưởng anh vô điều kiện, mà không phải vì lời nói dối có thiện ý của anh mà giận cá chém thớt với anh. Nếu như ngay cả quá khứ của anh cũng không thể khoan nhượng được, vậy thì cô ấy không có tự cách yêu anh!"
"Anh không biết, rất rối bời, em ra ngoài trước đi, anh muốn mình bình tĩnh một chút!"
Chương 198 - Hai người vẫn chưa lên giường?
Ngủ ở nhà Ngũ Liên một đêm, sáng sớm Uất Noãn Tâm thức dậy làm bữa sáng, không ngờ anh lại dậy trước, ôm chiếc Ipad làm ổ trên ghế sofa không biết đang xem gì, mặt mày hớn hở.. Cô đi về phía trước nhìn. "Thông tin du lịch? Anh muốn đi du lịch sao? Chẳng lẽ phụ nữ ở Đài Loan vẫn chưa thỏa mãn anh?"
Anh cốc đầu cô. "Trong đầu em không thể nghĩ đứng đắn hơn sao?"
"Vốn dĩ anh cũng đâu phải người đứng đắn đâu, bớt giả vờ làm thiếu niên trong sáng đi."
"Xế!" Ngũ Liên mặc kệ cô, tiếp tục cúi đầu tìm thông tin.
Uất Noãn Tâm làm xong bữa sáng đi ra, anh giơ Ipad lên, trên màn hình là một thị trấn xinh đẹp, có nhiều loài hoa như hoa cẩm chướng. "Chỗ này thấy thế nào?"
"Không tệ nha, tôi thích những chỗ như vậy."
"Tôi biết mà, tôi cố ý vì em, bỏ cả buổi sáng để chọn đó!"
"Vì sao phải chọn nơi tôi thích chứ?"
"Đương nhiên là dẫn em đi rồi!"
"Tôi phải đi làm, không đi được."
"Thì xin nghỉ!"
"Không cần! Gần đây tôi đã xin nghĩ rất nhiều rồi, xin nghỉ nữa sẽ bị sa thải đó."
"Vậy càng tốt, công ty của tôi cần những nhân tài như em. Anh ta trả lương em bao nhiêu, tôi trả gấp mười lần."
Cô chớp chớp mắt. "Không cần đâu, tôi không đáng giá được nhiều tiền như vậy."
"Đừng khiêm tốn nữa! Thời buổi bây giờ, heo còn tăng giá, em không tăng, chẳng lẽ ngay cả heo cũng không bằng sao?"
Khóe miệng cô co giật. "Mới sáng sớm, có thể nói chuyện dễ nghe chút không?" Một ngón tay chọc vào vết thương ở mí mắt của anh, anh đau đến nỗi la "oai oái" như quỷ kêu. "A a a...... em muốn lấy mạng người khác mà!"
"Ai mời anh! Ngoan ngoãn ngồi xuống, ăn sáng đi!"
"Em có lương tâm không vậy hả? Tôi có lòng tốt mời em đi du lịch, em lại đối xữ với tôi như vậy hả?"
"Vậy cám ơn lòng tốt của anh, tôi không có tiền, cũng không có thời gian."
"Ngũ thiếu tôi để phụ nữ bỏ tiền túi sao? Em mắc cười ghê."
"Tôi cũng không phải phụ nữ của anh, AA rất bình thường. Chẳng qua do anh tiêu xài hoang phí, nên AA của anh mới ko đủ!" (AA còn được gọi là acid arachidonic, cũng là một đa acit béo không bão hòa, là nguyên tố dinh dưỡng cần thiết cho sự phát triển thể trạng của trẻ.)
"Xế! Em toàn mượn cớ không. Theo tôi thấy, em đang luyến tiếc Nam Cung Nghiêu thì có. Sao nào? Anh ta đã như vậy rồi, em vẫn còn ôm hy vọng với anh ta sao?"
"Được rồi được rồi, để tôi suy nghĩ đã! Anh chờ tôi một tuần đi."
Cô không nói chỉ cười, ăn sáng xong thì đi làm. Lúc đang đợi xe buýt, đột nhiên nhận được điện thoại của Nam Cung Vũ Nhi. Cô cúp máy thẳng, nhưng chưa được mấy giây, di động lại đổ chuông. Đành phải tiếp. "Có chuyện gì sao?"...
