80s toys - Atari. I still have
  Truyện Mp3 Wapmaster Chát
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


"Điều này, cô không cần thiết phải biết!"

"Anh muốn qua cầu rút ván sao? Anh đã quên chuyện anh từng đồng ý với tôi sao?"

"Xin lỗi, bổn thiếu trước giờ rất dễ quên, nói chưa bao giờ giữ lời. Qua cầu rút ván, còn là chuyện rất bình thường, để cô thất vọng rồi." Anh trực tiếp ngắt cuộc gọi . Sau này, anh không muốn đến xỉa và có liên quan gì đến người đàn bà độc ác này nữa.

.............

"Ngũ Liên, Ngũ Liên , Alo! Alo? Đáng chết! Dám giở trò bịch bợm với tôi. Anh cho rằng anh không nói, tôi sẽ không biết sao? Chờ đó đi!." Nam Cung Vũ Nhi vội vàng chạy đến nhà bếp, bảo đầu bếp hầm canh, bỏ thêm chút 'nguyên liệu', tự mình mang đến công ty Nam Cung Nghiêu."

"Em lại đến rồi, có hoan nghênh không?"

"Đương nhiên!" Bởi cãi nhau với Uất Noãn Tâm,nên cảm đêm Nam Cung Nghiêu ngủ không ngon, cả người tiều tụy, tinh thần uể oải không phấn chấn.

"Anh xem, sắc anh của anh rất kém đó, mau uống canh đi, bồi bổ lại, bằng không sẽ không đẹp nữa đâu."

"Cám ơn em!" Lòng Nam Cung Nghiêu lơ lửng mà uống canh, nhận thấy Nam Cung Vũ Nhi dường như muốn nói gì đó: "Có chuyện gì à?"

"Có một chuyện, em không biết có nên nói với anh không...." Nam Cung Vũ Nhi muốn nói rồi lại thôi, ấp a ấp úng. "Buổi sáng, Noãn Tâm gọi điện thoại cho em...."

Anh lập tức căng thẳng giữ lấy cô. "Cô ấy nói gì?"

"Cô ấy nói lời chào tạm biệt với em, hình như muốn bỏ đi với Ngũ Liên. Nghe giọng điệu, có cảm giác như đang bỏ trốn.... Chúng ta muốn gặp cũng không gặp được! Nhưng em không chắc chắn, cũng có thể cô ấy chỉ ra nước ngoài du lịch!"

Cô muốn bỏ đi? Cùng Ngũ Liên? Nam Cung Nghiêu càng nghĩ càng hoang mang, không để ý đến Nam Cung Vũ Nhi, tông cửa xông ra ngoài.

Ánh mắt của Nam Cung Vũ Nhi dừng lại trên chén canh gà, lộ ra một nụ cười thâm sâu.

Xem lần này, còn không thể chỉnh chết cô không?

...........

Hành lý của Ngũ Liên đã đặt ở trước cửa, quay người chạy qua giúp Uất Noãn Tâm. "Chết tiệt, bên trong em chứa bao nhiêu đồ vậy? Nặng chết tôi rồi."

Cô tỉ mĩ đếm đi đếm lại. "Quần áo, giày dép, túi xách, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, thuốc, mặt nạ, sách, còn có...."

Anh hết nói nổi. "Em tính di dân à?"

"Anh cũng không phải không biết đồ ở nước ngoài rất mắc, có thể mang tất nhiên phải mang rồi. A! Trong tủ lạnh còn một ít đồ ăn, để tôi đi lấy."

"Em đợi đây đi, tôi đi cho!" Để cô ai, ai biết cô có ôm luôn nguyên cái tủ lạnh đi không.

Uất Noãn Tâm tranh thủ kiểm tra lại coi có bỏ sót gì không, thì cửa thang máy đột nhiên mở ra.

Một dáng người tàn bạo của Nam Cung Nghiêu vọt ra ngoài......



Chương 200 - Mạnh mẽ chiếm đoạt



Uất Noãn Tâm nhíu mày lại, vẻ mặt chống đối. "Anh đến đây làm gì? Tôi không muốn nhìn thấy anh!"

Vừa nhìn thấy bên cạnh cô có hai cái vali, lửa giận của Nam Cung Nghiêu cháy 'phừng phật' trên đầu, lớn tiếng chết vấn. "Em muốn cùng cậu ta đi đâu?"

"Không liên quan đến anh! Anh đi đi!"

"Sao lại không liên quan đến anh! Em là người phụ nữ của anh!" Lửa giận của Nam Cung Nghiêu xông đến tận trời mà tuyêt bố quyền sở hữu của mình, giật lấy cái vali, bá đạo ra lệnh: "Không có sự cho phép của anh, chỗ nào cũng không được phép đi."

"Buông ra, trả hành lý lại cho tôi....." Uất Noãn Tâm cướp lại cái vali, cũng tức giận. "Anh dựa vào cái gì để quản tôi hả? Anh cút về quản Nam Cung Vũ Nhi là được rồi. Tôi đi đâu, không cần anh cho phép."

Lần đầu tiên cô nói những lời quyết liệt này với mình, Nam Cung Nghiêu sững người, sau đó càng tức giận hơn.

Cô dám vì Ngũ Liên, đối xữ với mình vậy sao?

"Tóm lại anh không cho phép, đi theo anh!" Anh túm thẳng lấy cô, cô sống chết giữ chặt tay vịn cầu thang, gào to. "Ngũ Liên.... Ngũ Liên cứu tôi!"

"Buông tay ra!"

Tiếng cảnh cáo truyền đến, hai mắt của Nam Cung Nghiêu đỏ ngầu quay đầu lại, đối mặt với vẻ mặt âm u nguy hiểm của Ngũ Liên, kéo Uất Noãn Tâm ra phía sau người mình."

"Chuyện này không liên quan đến cậu!"

"Chuyện của Noãn Tâm, cũng là chuyện của tôi!" Ngũ Liên với khí thế làm người khác khiếp sợ mà đến gần. "Tôi nói anh buông tay ra, có nghe không hả?"

"Muốn chết!" Nam Cung Nghiêu lười tốn nước bọt với anh, xông thẳng lên trước, đấm đá lẫn nhau.

Hai người giống như hai con dã thú đấu đá nhau, đánh đến anh sống tôi chết!

Uất Noãn Tâm không thể ngăn được, chỉ có thể đứng một bên lo lắng. "Nam Cung Nghiêu, mau dừng tay lại! Anh dừng tay!"

Ngũ Liên lật người lại, áp đảo Nam Cung Nghiêu xuống đất, nệm một đấm vào mặt anh. Tay anh mò được một cái bình hoa, đập thẳng vào sau gáy của Ngũ Liên, một đòn ngay chỗ quan trọng, làm anh ngất xỉu tại chỗ.

"Ngũ Liên...." Uất Noãn Tâm muốn chạy qua kiểm tra vết thương của anh,lại bị Nam Cung Nghiêu túm chặt, liều mạng giãy dụa nhưng không thoát được. "Buông tay........ anh mau buông tay.... đồ khốn!"

Cứ vậy bị anh kéo thẳng vào trong thang máy, cô cầu cứu bảo vệ, anh ta lại tưởng hai người là đôi tình nhân đang cãi nhau, thêm vào đó khí thế của Nam Cung Nghiêu quá khiếp người, không thể chạy đến giúp đỡ.

Uất Noãn Tâm bị nhét mạnh vào xe, muốn chạy trốn, nhưng cửa xe lại bị khóa.

Nam Cung Nghiêu một chữ không nói giúp cô thắt dây an toàn, nổ máy xe, chạy như bay.

"Anh thả tôi ra, mau thả tôi đi.......... rốt cuộc anh muốn sao hả? Nam Cung Nghiêu!"

"Nếu như không muốn đụng xe, thì ngoan ngoãn ngồi yên. Nếu không, ngay cả gặp mặt cậu ta lần cúi cùng cũng không gặp được." Anh lạnh lùng bá đạo nói, lông mày nhíu chặt lại, mắt vẫn nhìn về phía trước, xe chạy như bay, nhanh như chớp.

Xe chạy băng băng vào rừng núi, âm u, xa xôi không có người ở, chỉ có một con đường nhỏ vắng vẻ. Nam Cung Nghiêu kéo Uất Noãn Tâm xuống xe,túm cô đến một căn phòng gỗ cạnh hồ, đẩy mạnh cô ngã xuống giường. Cô mấy lần chạy thẳng đến cửa, đều bị anh giữ chặt lại.

"Nam Cung Nghiêu, anh thả tôi ra, anh điên rồi hả?"

"Phải, anh điên rồi, bị em ép đến điên rồi!"

"Tôi ép anh điên? Là anh gạt tôi."

"Anh thừa nhận anh từng gạt em, nhưng em ngay cả cơ hội để anh giải thích cũng không có, thì đã muốn bỏ đi với Ngũ Liên. Em có nghĩ đến cảm nhận của anh không hả?"

"Anh không nghĩ đến cảm nhận của tôi, thì anh dựa vào gì bắt tôi phải nghĩ đến anh hả? Nam Cung Nghiêu, coi như tôi cầu xin anh, để cho tôi bình tĩnh một thời gian được không?"

"Là cho em thời gian để bình tĩnh, hay để em và Ngũ Liên bỏ trốn, ở bên nhau sao? Nói cho em biết, anh làm không được!"

"Anh ngang ngược không thể nói lý mà!"

"Anh ngang ngược không nói lý, tất cả đều do em ép đó! Em ngoan ngoãn đợi ở đây, chỗ nào cũng không được phép đi!"

Cô không thể tin được nhìn vẻ mặt tức giận của anh. "Anh muốn nhốt tôi sao? Anh không có cái quyền đó."

"Chỉ bằng anh là người đàn ông của em, anh còn có quyền làm một chuyện."

Uất Noãn Tâm thực sự tức giận đến phát nổ, nghĩ cũng không muốn nghĩ, tát một cái thật mạnh vào mặt Nam Cung Nghiêu.

Trên khuôn mặt tức giận của anh hiện lên một vết xước, lạnh lẽo nghiến răng. "Em dám đánh tôi?"

Cô mặc kệ anh, đi đến cửa một lần nữa, bị Nam Cung Nghiêu kéo về giường. Anh chán ghét cô dùng thái độ này đối xữ với anh, cô phải yêu anh, chứ không phải chết tiệt hận anh.

Lửa giận trong lòng hừng hực bùng cháy, Nam Cung Nghiêu cúi người xuống, hung hãn cướp lấy môi cô, giữ chặt hai cánh tay mảnh khảnh của cô, hai chân chặn cơ thể lộn xộn của cô lại. Mặc kệ mọi thứ mà chiếm đoạt, xâm nhập....
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Một thời….để nhớ – Chương 5
» Một thời….để nhớ – Chương 4
» Một thời….để nhớ – Chương 3
» Một thời….để nhớ – Chương 2
» Một thời….để nhớ – Chương 1
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh Đẹp Trai! Cho Em Yêu Anh Một Chút Nhé! full
» Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full
Tags:
Từ khoá liên quan

Tải hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full mien phi, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

cho miễn phí, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

miễn phí cho miễn phí, chơi hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full trên miễn phí, kho hình nền miễn phí miễn phí, miễn phí tải về hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

  T.Tin Upload
Hôm nay : 110
DMCA.com Protection Status