Bên tai vang lên tiếng vỗ tay.
"Ngũ tư lệnh quả nhiên vẫn dẻo dai như năm nào!"
Ngũ Chấn Quốc không vui quay đầu lại. Không lẽ thanh niên bây giờ đầu không lễ phép như vậy, không biết lúc ông đang tập luyện ghét nhất người khác làm phiền sao?
Chú Đức lập tức đi về phía trước. "Đây là quân đội, không được tự tiện vào, mời ra ngoài!"
"Tôi cố tình đến tìm Ngũ tư lệnh, nói về chuyện của Uất Noãn Tâm và đứa cháu trai ông yêu thương nhất đó."
Ngũ Chấn Quốc dừng động tác lại, vẫy tay ra dấu với chú Đức. "Cô muốn nói gì?"
"Nghe nói Ngũ tư lệnh thương yêu nhất chính là đứa cháu trai Ngũ Liên này, anh ta ở Đài Loan đi lầm đường, Ngũ tư lệnh cũng mở một mắt nhắm một mắt, dễ dàng dung túng, cưng chiều. Cho nên theo tôi đoán, cho dù anh ta muốn cưới một phụ nữ đã từng kết hôn, cuối cùng ông cũng sẽ chấp nhận thôi!"
Ngũ Chấn Quốc giận dữ. Cô ta muốn làm ông tức chết sao?
Ông vốn đã rất không vui rồi, còn bị cô ta kích động như vậy, suýt chút nữa hộc máu mồm rồi!
"Điều tôi muốn nói đó là, nếu ông thực sự muốn tốt cho cháu trai ông,tốt nhất không nên đồng ý." Nam Cung Vũ Nhi cười khẩy nói: "Nếu không,ông nhất định sẽ hối hận."
"Cô là ai? Có tư cách gì ở trước mặt ta nói câu đó!"
"Tôi là ai? Nói ra có hơi phức tạp. Tôi vốn dĩ là người phụ nữ Nam Cung Nghiêu yêu nhất, nhưng Uất Noãn Tâm lại mưu ma chước quỷ quyến rũ anh ấy, còn kết hôn với anh ấy. Người đàn bà này rất xảo quyệt, mặc dù đã chạy trốn, nhưng vẫn không chịu ly hôn với Nam Cung Nghiêu, cho đến giờ, bọn họ vẫn còn là vợ chồng!"
"Sau khi cô ta về nước, tôi từng đi tìm cô ta, hy vọng cô ta niệm tình tôi và Nam Cung Nghiêu đã có con, đồng ý ly hôn, nhưng cô ta chết cũng không chịu, vẫn tiếp tục quyến rũ anh ấy, còn lợi dụng đứa con trai của mình, và con gái của tôi!"
Nam Cung Vũ Nhi lấy một bức ảnh ra, là hình ảnh chụp lén bốn người ở công viên trò chơi.
Sắc mặt của Ngũ Chấn Quốc càng ngày càng khó coi.
"Như vậy cũng đành, nhưng còn ghê tởm hơn là, người đàn bà này vô liêm sỉ vừa độc chiếm Nghiêu, còn dây dưa với Ngũ Liên, muốn kết hôn với anh ấy! Cô ta còn chưa ly hôn, vẫn dây dưa không dứt với Nghiêu, vốn dĩ không thể kết hôn với Ngũ Liên, cô ta chỉ đang lợi dụng anh ấy thôi."
"Người đàn bà như vậy, ông vẫn yên tâm để cô ta bên cạnh Ngũ Liên sao? Chấp nhận cô ta làm cháu dâu của ông sao?"
"Đồ hèn hạ!" Vẻ mặt Ngũ Chấn Quốc giận dữ.
Nam Cung Vũ Nhi nhếch miệng lên nở nụ cười hả hê. Cô ta biết, mục đích của mình đã đạt được rồi!
So với tự mình ra tay, chiêu mượn đao giết người, càng an toàn hơn, mà còn ác độc, Ngũ Chấn Quốc quả nhiên là một công cụ rất tốt để cô ta lợi dụng.
Cô ta muốn tự tay hủy đi giấc mộng bắt cá hai tay của Uất Noãn Tâm, khiến cho ả ta thất bại thê thảm!
Chương 224 - Muốn gả cho anh đến thế sao?
Để biểu hiện tốt một chút, Uất Noãn Tâm dành cả một đêm để chuẩn bị. Buổi sáng ngày hôm sau, gọi điện ngay cho Ngũ Liên, vừa nối máy liền ném bom oanh tạc, gọi anh dậy. Anh chạy đến dưới lần đón cô, vẻ mặt vẫn còn buồn ngủ.
Nhằm mục đích an toàn, Uất Noãn Tâm lái xe, anh làm ổ ngủ bù ở bên ghế phụ. Lười biếng ngáp dài. "Anh nói nè, có cần phải căng thẳng đến vậy không? Chỉ là buổi gặp mặt thôi mà, lần trước ông cũng gặp em rồi đó thôi."
"Lần trước em biết rằng không có hy vọng, nhưng lần này lại khác. Bởi vì đã có một tia hy vọng, nên phải biểu hiện thật tốt, không thể có chút sai sót nào cả."
Anh mở một con mắt, chọc ghẹo. "Không ngờ, em muốn gả cho anh đến vậy nha!Nôn nóng muốn kết hồn rồi à....."
"Tự kỷ! Đừng ngủ nữa, gặp ông xong rồi hẳn ngủ tiếp, lát nữa giúp em một chút, em không biết phải ăn nói như thế nào."
"Không phải em là luật sư sao? Luật sư người nào chẳng có tài hùng biện."
"Nhưng ông anh vẫn còn là tư lệnh nha, lỡ như em nói sai một câu, ông móc súng ra muốn bắn em thì phải làm sao?"
"Yên tâm đi! Anh nhất định sẽ đứng che cho em, ông sẽ không nỡ đâu."
"Lỡ nổ súng thì sao? Vậy không phải anh sẽ trở thành người vô tội làm vật hy sinh sao?"
"Mới sáng banh mắt, em nói gì vậy? Làm gì có người nào tự trù ẻo chồng mình vậy chứ. Anh mà xảy ra chuyện, em phải làm quả phụ đó!"
"Không thèm cãi nhau với anh, ở phía trước có cái siêu thị, xuống xe mua vài thứ với em đi."
Ngũ Liên cho dù không muốn, cũng đành phải lười biếng ngồi dậy. Trên thế giới này, người dám sai bảo anh như người hầu, chỉ có một mình Uất Noãn Tâm cô thôi. Nhưng anh vẫn khăng khăng muốn như vậy, hết cách rồi!
............
Hai người đi đến viện an dưỡng quân đội.
Ngũ Chấn Quốc đang ngồi trên ghế sofa đợi hai người, sống lưng thẳng tắp, vẻ mặt uy nghiêm, đoán không ra tâm trạng của ông. Ngay tức khắc làm cho Uất Noãn Tâm có áp lực quá lớn, Ngũ Liên vỗ vai cô, để cô bớt căng thẳng.
"Ông nội, đây là đồ ăn dinh dưỡng cháu mua cho ông."
Món quà nhỏ, đương nhiên không đủ để tỏ rõ lòng kính trọng, nhưng cũng có thể bày tỏ được chút ít. Nhưng ông chẳng thèm liếc nhìn nhìn Ngũ Liên, nên làm cho Uất Noãn Tâm có hơi thất vọng."
Chú Đức vội vàng gạt bỏ bầu không khí lúng túng, nhận lấy đồ.
"Ông nội, sức khỏe của ông gần đây...."
Ngũ Chấn Quốc làm động tác im lặng. "Tôi vẫn chưa đồng ý hôn nhân của hai người, trước hết đừng có tùy tiện gọi tiếng ông nội! Có thể gọi hay không, vẫn còn là một ẩn số, để tránh sau này tự rước lấy nhục!"
Ngũ Liên cười đùa. "Ông nội, không phải ông đã đồng ý rồi sao?"
"Ông chỉ nói suy nghĩ, không nói đồng ý." Ngũ Chấn Quốc tức giận. Ông vốn dĩ cân nhắc đồng ý, nhưng bị Nam Cung Vũ Nhi quậy một trận, mới biết người phụ nữ này lắm mưu mô đến vậy, hoàn toàn không xứng là cháu dâu của Ngũ gia, phải để cho cô ta biết Ngũ Chấn Quốc ông đây không phải dễ gạt đến vậy, biết khó mà rút lui sớm.
"Ông nội......"
"Cháu câm mệng!"
Uất Noãn Tâm đè tay Ngũ Liên lại, ý bảo anh đừng chọc ông giận nữa.
"Xin lỗi ông, Ngũ tư lệnh, tôi đã biết!"
"Cô muốn gả cho Ngũ Liên, là vì gia đình của nó, tiền của nó phải không?"
"Không phải ạ! Cháu bị tấm chân tình của anh ấy làm lay động! Cháu đã từng kết hôn, còn có con với người khác, cháu không xứng với anh ấy, cho nên vẫn luôn từ chối. Nhưng sau năm nay, anh ấy đối xữ với cháu rất tốt, cháu cảm động, cho nên mới lấy hết can đảm chấp nhận anh ấy!"
Ngũ Chấn Quốc hừ. "Nói còn hay hơn hát!"
Người đàn bà dối trá! Dùng những lời mồm mép này lừa gạt Ngũ Liên sao?
Ông nhìn không ra, bông hoa bị vùi dập này có chỗ nào tốt! Đáng để Ngũ Liên vì cô ta quậy túi bụi, thậm chí mấy lần còn đòi cắt đứt quan hệ với Ngũ gia.
"Cô biết, Ngũ gia chúng tôi không thể dễ dàng chấp nhận một người phụ nữ. Cô muốn kết hôn với Ngũ Liên, trước hết phải thông qua thử thách của tôi!"
"Thử thách sao?"
"Bắt đầu từ nửa tháng sau, cô mỗi buổi sáng bảy giờ đến đây, cho đến tối mới được về, tôi tự có sắp xếp!"
Ngũ Liên nói giúp cô. "Nhưng Noãn Tâm còn đi làm........."
"Nếu như cô ta cho rằng công việc quan trọng hơn cháu, cuộc hôn nhân này, không có cũng được."
"Ngũ tư lệnh nói đúng, ngày mai cháu sẽ đến đúng giờ."
Ngũ Liên đành chịu. Anh biết công việc luật sư này có ý nghĩa gì với cô, anh không muốn cô vì mình mà nhân nhượng phải làm theo một cách cưỡng ép....

