XtGem Forum catalog
  Truyện Mp3 Wapmaster Chát
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Uất Noãn Tâm ngủ một giấc thật dài, lúc tỉnh dậy, đường chân trời đã hiện lên ánh hoàng hôn. Gân cốt cả người đều dễ chịu, lười biếng duỗi thẳng lưng, ngáp một cái. "Mấy giờ rồi?"

"Năm giờ."

"Em ngủ lâu đến vậy à.........."

"Ừ! Giống y như heo, ngay cả lúc rút kim truyền cũng không biết, anh còn thử xem em còn thở không nữa đó."

"Làm gì nói quá lên vậy!"

Ngũ Liên nhìn đồng hồ đeo tay, sắp đến giờ uống thuốc rồi, nên bảo y tá đến. Cô y tá nhỏ có lẽ vừa tốt nghiệp không lâu, vừa thấy Ngũ Liên, xấu hổ đến đỏ bừng mặt. Đưa thuốc cho Uất Noãn Tâm, ánh mắt lại liếc trộm anh. Lúc đi, vẻ mặt còn luyến tiếc, cho đến khi Ngũ Liên đóng sầm cửa trước mặt cô ấy.

Uất Noãn Tâm chọc ghẹo. "Sức hấp dẫn vẫn không giảm nha!"

"Tất nhiên rồi! Anh bây giờ vẫn còn là người đàn ông kim cương độc thân số một tại Đài Loan! Liên tục mười năm liền!"

Nhìn dáng vẻ anh đắc ý chưa kìa! Cũng không ngại ngùng gì khoe khang, giống y như đứa trẻ.

Ngũ Liên "ý" một tiếng. "Em nói nhưng lời này cũng không có chút ghen tỵ nào vậy? Có người ngắm nghía bạn trai em, em không ghen sao?"

"Em như vậy không phải là do em tin tưởng anh sao?"

Mặc dù giọng điệu trêu đùa, nhưng lại là những lời thật lòng. Người đàn ông đa tình một khi hết lòng, thì càng si tình hơn những người đàn ông bình thường khác. Dù sao cũng chơi bời nhiều năm, bao nhiêu loại oanh yến đều đã thưởng thức hết, cũng nhìn thấy hết, là thật lòng đưa ra quyết định! Người phụ nữ có đẹp hơn, cũng không chớp mắt dù chỉ một cái.

Ngũ Liên không vui. "Sao anh không cảm thấy như vậy?"

"Cảnh đàn bà ghen ăn tức ở anh cũng thấy qua nhiều rồi, không thấy phiền phức sao?"

"Những người phụ nữ bình thường khác có thể so với em sao? Anh thích em ghen tức với người phụ nữ khác, tốt nhất là vì anh vùng lên."

Cô bĩu môi. "Thật ngây thơ!"

"Anh ngây thơ vậy đó, không phải người nào đó còn thích đó sao?"

Uất Noãn Tâm hết nói, tên này ngay cả đuôi cũng muốn mọc cánh bay lên trời sao? Lúc đó cô không nên bày tỏ với anh, đúng là tự tìm phiền phức mà!

Hai người tranh cãi một trận, sắc mặt Ngũ Liên đột nhiên nghiêm túc, cầm tay cô, rất nghiêm túc hỏi cô. "Em có trách anh không? Tất cả đều do anh, nên mới bị thương."

"Đồ ngốc à! So với những gì anh làm cho em, những điều này đáng là gì chứ."

"Nhưng anh chỉ muốn em được vui vẻ, không cần phải vì anh mà làm bất cứ điều gì, anh đối xữ tốt với em là đủ rồi."

"Tình cảm chỉ một bên cho không, sẽ không lâu dài, hơn nữa làm như vậy em sẽ rất áy náy. Nếu đã quyết tâm ở bên nhau, vậy bất kể có khó khăn gì, thì hai người cũng phải cùng nhau vượt qua, không phải sao? Đau khổ, sẽ làm cho chúng ta càng ngày càng dựa vào nhau, gắn bó chặt chẽ với nhau."

"Nói thì nói như vậy, nhưng anh vẫn rất đau lòng....."

"Những vết thương ngoài da này, nghỉ ngơi hai ba ngày sẽ khỏi hẳn thôi. Trên người không có chút vết thương nào, làm sao có tư cách trở thành cháu dâu của tư lệnh."

Ngũ Liên bị cô chọc cười, chỉ là nụ cười này hơi bất đắc dĩ. Hôn lên tay cô. "Cám ơn em, đã đồng ý ở bên anh."

"Đó là vì em muốn ở bên cạnh anh mà! Nếu như anh nghĩ đến cho tương lai của chúng ta, đồng ý với em một chuyện, được không?"

"Em muốn nói, ngày mai em muốn tiếp tục quay lại chịu 'thử thách' của ông anh sao?" Ngũ Liên lắc đầu. "Điều gì anh cũng có thể đồng ý với em, ngoài chuyện này, anh không thể trơ mắt nhìn em bị thương. Cưới em là quyết định của anh, không cần ông phải đồng ý."

"Đúng là không cần, nhưng ông là người thân quan trọng nhất của anh, em hy vọng có thể nhận được lời chúc phúc của ông, đây mới là cuộc hôn nhân em mong muốn. Em đã quyết định, xin anh hãy đồng ý với em đi, được không?"

Ánh mắt của cô quá thành khẩn, làm tan rã lòng kiên quyết của anh. Ngoài trừ đồng ý, anh còn có thể nói gì đây? Trước giờ anh không cách nào từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cô.

"Được rồi! Anh đồng ý với em! Nhưng em cũng phải hứa với anh, phải chăm sóc mình thật tốt, không được cố chấp. Còn nữa, phải ở lại bệnh viện thêm một ngày. Với tình như bây giờ của em mà quay trở về, anh không yên tâm."

"Nhưng................"

Ngũ Liên đưa ngón tay lên để ở môi cô. "Đây là giới hạn cuối cùng của anh rồi!"

Cô đành gật đầu.

Anh thưởng cho cô một cái xoa đầu. "Đây mới là bảo bối ngoan của anh! Muốn ăn gì không? Anh đi mua! Cháo được không?"

"Vâng!"

Ngũ Liên vừa đứng dậy, điện thoại đổ chuông. Nhìn thấy số điện thoại hiện thị, anh do dự nhíu lông mày lại, mới kết nối cuộc gọi, bên kia vang lên giọng lo lắng của chú Đức. "Tư lệnh bị trúng gió rồi!"



Chương 234: Anh đến thăm bệnh



Ngũ Chấn Quốc bị kích động, buổi chiều hôm đó bị đột quỵ. Quân y (bác sĩ trong quân đội) cẩn thận giúp ông kiểm tra sức khỏe, mặc dù tính mạng không nguy hiểm, nhưng khi nào có thể khỏi hẳn, vẫn còn là một ẩn số. Ngũ Liên và Uất Noãn Tâm vẫn một mực ở bên cạnh chăm sóc ông.

Buổi sáng vẻ mặt còn khỏe khoắn, uy nghiêm lạnh lùng, mà giờ phút này lại chỉ là một ông lão gần đất xa trời, thê lương không còn sức lực nằm ở trên giường, hôn mê bất tỉnh, miệng méo xẹo, nhìn thấy cảnh đó làm cho Uất Noãn Tâm khó chịu. Không khỏi thở dài số phận thật tàn nhẫn, sinh mạng thật yếu ớt mà.

Ông quá hiếu thắng, quá dứt khoát, nhiều lúc ở cùng với ông, cô gần như quên mất ông là người đã già. Cho đến giờ phút này, mới biết được bên trong dáng người quân nhân sắt thép này, sớm muộn gì cũng bị thời gian ăn mòn, còn lại chỉ là một thể xác tiều tụy thôi.

Uất Noãn Tâm càng nghĩ càng buồn, không nén nổi hai mắt đỏ hoe.

Ngũ Liên vẫn quay lưng về phía cô, không nói lời nào, cô không dám nhìn vẻ mặt của anh.

Anh đột nhiên xông ra ngoài, Uất Noãn Tâm đuổi theo đến hành lang, đứng ở phía sau cách anh vài bước, có thể dễ dàng cảm nhận được nỗi đau của anh.

Sống lưng của anh thẳng tắp, bả vai có hơi co rúm lại, cô biết, anh đang khóc, lại không cách nào an ủi anh. Có lẽ nhưng lúc như thế này, không làm phiền anh mới là cách tốt nhất.

Rất lâu sau đó, cô mới từ từ đi đến, tay vừa mới đặt lên bờ vai của anh, anh đột nhiên quay đầu lại, ôm chặt lấy cô, khóc lóc giống như một đứa trẻ. “Đều là lỗi của anh... anh không nên nói những lời như vậy... nếu như ông nội xảy ra chuyện... anh không biết phải làm sao nữa... anh là đồ khốn mà!”

Uất Noãn Tâm xoa nhẹ lưng anh, để mặc cho anh khóc. Trái tim co chặt lại, rất đau.

Ngẩn ngơ nhớ đến buổi hoàng hôn ngày mẹ bị đưa vào trong phòng cấp cứu, một mình ngồi cuộn trò ở một góc mà khóc rống, bên người không có ai an ủi.

Nỗi sợ hãi mất đi người thân, tự trách, cô có thể hiểu được.

Khóc hết nước mắt, Ngũ Liên suy sụp ngồi xuống băng ghế dài, lẳng lặng nhìn cửa phòng. “Người anh từ nhỏ tôn sùng nhất, chỉ có một người, chính là ông nội! Ông tham gia rất nhiều cuộc chiến, mỗi lần trở về, luôn bị thương khắp người, nhưng vẫn mỉm cười ôm anh, nói nhìn thấy anh sẽ không đau nữa.”

“Rồi dần dần, anh cũng cho rằng, anh hùng đều không sợ đau, bởi vì họ đều có cơ thể sắt thép. Mãi mãi không biết đau, không biết khóc, không biết vấp ngã. Anh luôn không kiêng dè gì gặp chuyện rắc rối, bởi vì có ông nội, anh không sợ gì cả. Nhưng bây giờ mới biết, ông cũng là một người lớn tuổi, ông cần anh quan tâm. Nhưng anh vẫn xem nhẹ điều này, hối hận... không kịp nữa rồi...”...
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Một thời….để nhớ – Chương 5
» Một thời….để nhớ – Chương 4
» Một thời….để nhớ – Chương 3
» Một thời….để nhớ – Chương 2
» Một thời….để nhớ – Chương 1
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
» Một thời….để nhớ – Chương 2
Tags:
Từ khoá liên quan

Tải hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full mien phi, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

cho miễn phí, tải hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

miễn phí cho miễn phí, chơi hình nền Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full trên miễn phí, kho hình nền miễn phí miễn phí, miễn phí tải về hình nền

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Full

  T.Tin Upload
Hôm nay : 119
DMCA.com Protection Status