“Anh đừng nghĩ như vậy, không phải bác sĩ đã nói, tính mạng của ông không nguy hiểm, có lẽ vượt qua khoảng thời gian này sẽ khỏi hẳn. Anh vẫn còn thời gian để bù đắp, hiếu kính ông mà. Điều bây giờ anh cần làm, làm phải mạnh mẽ hơn so với bình thường! Ông nhất định sẽ khỏe thôi, tin em đi!”
Uất Noãn Tâm nắm chặt bàn tay lạnh như băng của anh, truyền hơi ấm của cô đến người anh.
“Chuyện công ty, tạm thời anh muốn lo nữa, chỉ muốn ở bên ông thật nhiều thôi!”
“Nhưng không phải anh nói, gần đây công ty có rất nhiều rắc rối lớn sao? Anh không thể ở bỏ đi ngay giờ phút quan trọng. Dù sao em cũng đã xin nghỉ phép nửa tháng, để em chăm sóc ông đi! Lúc trước em từng làm tình nguyện ở bệnh viện, biết phải chăm sóc ông như thế nào.”
“Nhưng mà.... như vậy em quá vất vả rồi, là lỗi của anh, không nên để cho em gánh.”
“Không lẽ giữa chúng ta, còn phải tính toán với nhau sao? Ông cũng là người thân của em, hãy để em tỏ lòng hiếu kính với ông một chút, được không?”
Ngũ Liên cảm động đến không biết nói gì, ôm cô vào trong lòng, nức nở nói: “Gặp được em, là hạnh phúc lớn nhất trong đời anh.”
........
Uất Noãn Tâm gánh hết tất cả trách nhiệm chăm sóc Ngũ Chấn quốc, tự mình đút ông ăn cơm, giúp ông lau người. Lúc đầu Ngũ Chấn Quốc còn chống đối, nhưng dần dần, cũng chấp nhận.
Có một lần, ông đột nhiên giãy giụa mạnh, mếu miệng quát cô. “Đi.....đi.....”
Uất Noãn Tâm xốc chăn lên mới biết, ông tè dầm.
Ngũ Chấn Quốc cảm thấy sỉ nhục, nhắm chặt hai mắt lại.
Trên mặt cô không có chút chán ghét nào, ngược lại còn nhẹ nhàng nói lời an ủi bên tai ông: “Không sao cả, đây triệu chứng tự nhiên của bệnh đột quỵ, rất mau sẽ không có chuyện gì đâu.” Hứng nước, giúp ông lau chùi.
Sau này thỉnh thoảng gặp phải chuyện như vậy, ông cũng không còn chóng đối kịch liệt giống như trước.
Có lúc, Lâm Mạt dắt bé Thiên đến, thằng bé rất hiểu chuyện, cũng không hỏi nhiều, nhướng gót chân lên, mang giấy khen giơ cao trước mắt Ngũ Chân Quốc. “Ông xem cháu nè, bé Thiên được giấy khen bé ngoan đó! Cô giáo tặng cháu đó! Còn cho bé Thiên kẹo que, bé Thiên không ăn, mang đến cho ông, ông phải mau chóng khỏe lên nha.”
“Ma ma mua cho bé Thiên một quyển truyện, để bé Thiên đọc cho ông nghe.” Thằng bé bắt một chiếc ghế ngồi ở bên cạnh, ngồi kể chuyện còn bắt chước rất giống.
Uất Noãn Tâm cảm thấy rất vui, lẳng lặng đứng ở một bên dọn dẹp vệ sinh, nhìn thấy khóe mắt Ngũ Chấn Quốc ươn ướt. Tuy ông nói không nên lời, nhưng ý thức rất rõ ràng.
Mong rằng sau này con cháu của bọn họ có thể hòa hợp ở chung với nhau như vậy.
Vì để Ngũ Chấn Quốc yên tâm dưỡng bệnh, Ngũ Liên phong tỏa hết tin tức bên ngoài, cũng không cho phép bất cứ người nào đến thăm bệnh. Nhưng hôm nay, Uất Noãn Tâm ra ngoài lấy nước, đã đâm đầu đụng vào một vị khách.
Trên người Nam Cung Nghiêu mặc áo gió mau xám, mang theo hiu quạnh của gió mùa thu. Trên tay cầm bó hoa tươi, mỉm cười với cô.
Cô bỏ bình nước nóng xuống, có chút kinh ngạc. “Sao anh đến đây?”
“Ngũ tư lệnh bệnh, nên anh đến thăm.”
“Anh không giống người có lòng tốt đến vậy.”
“Được rồi, anh thừa nhận đây chỉ là cái cớ. Anh nhớ em, muốn đến thăm em. Mấy ngày nay, em không nhận điện thoại của anh, anh rất sốt ruột. Anh hỏi bé Thiên, mới biết chuyện gì. Sao em không nói với anh?”
Cô quay mặt đi. “Tôi không cho rằng chuyện này cần thiết. Cám ơn ý tốt của anh, nhưng Ngũ tư lệnh chắc không muốn gặp anh đâu, hay là anh về đi!”
Nam Cung Nghiêu làm ngơ trước sự chống đối của cô, bước lên mấy bước, vươn tay muốn lấy vài sợi tóc rơi trên má cô, bị cô né tránh. đau lòng thì thào. “Em hốc hác, còn gầy nữa! Vì Ngũ Liên, đáng sao?”
Chương 235: Bị bắt gặp đang ôm nhau
Tình trạng ngay lúc này đây, Uất Noãn Tâm thật chẳng còn sức để cùng anh dây dưa những chuyện này nữa, rất lạnh nhạt trả lời một câu. “Vấn đề này, tôi đã từng trả lời rồi. Đáng hay không đáng, chẳng liên quan gì đến anh.”
“Nhất định phải đối xử lạnh nhạt với anh như vậy sao? Anh chỉ quan tâm em thôi mà!”
“Cám ơn anh! Nhưng tôi không cần!”
“Noãn Tâm……..” Nam Cung Nghiêu bước lên trước một bước, thì cô lại lùi về sau một bước. “Ở đây thường có người ra vào, để người khác nhìn thấy, rất dễ bị hiểu lầm, có lẽ anh nên đi đi!”
“Nhưng anh vẫn chưa nói xong mà.”
“Hôm khác đi! Tôi rất bận.”
Rõ ràng cô đang qua quít cho qua! Nam Cung Nghiêu tiếp túc bám díu. “Hôm khác là lúc nào?”
“Thì là hôm khác!”
“Em không hẹn rõ thời gian, anh không đi đâu!”
“Nam Cung Nghiêu! Bên trong còn một người lớn tuổi bị đột quỵ cần tôi chăm sóc, anh cảm thấy bây giờ là lúc thích hợp để dây dưa sao?”
“…………..” Anh không thể phản đối, có chút thất vọng hạ mi mắt xuống. “Ít nhất, cho anh ôm em một cái được không?Anh………………rất nhớ em………….” Tình cảm sâu nặng làm cho giọng nói cũng trở nên khàn khàn.
Trong lòng Uất Noãn Tâm chỉ muốn mau chóng đuổi anh đi, nên không phản đối, đương nhiên cũng không đồng ý.
“Phải chăm sóc bản thân cho tốt đó!” Anh nhẹ nhàng buông cô ra, mặc dù có ngàn cái không nỡ!
Uất Noãn Tâm vừa nhẹ nhàng thở ra, đột nhiên thoáng nhìn thấy một bóng dáng cao to ngược sáng trên hành lang. Ánh mắt của người đó hiện lên vẻ mệt mỏi, gương mặt lại như ánh sáng chói lọi giữa hè hấp dẫn người khác của cây anh đào. Bởi vì anh sự xuất hiện của anh, hành làng lạnh lẽo dường như được khoát lên một bức tranh thủy mặc xinh đẹp.
Nhưng cô lại chỉ cảm thấy kinh ngạc và sợ hãi.
Anh đứng ở đây bao lâu rồi? Cái ôm lúc nãy, anh cũng thấy hết sao?
Nam Cung Nghiêu quay đầu lại, cũng nhìn thấy Ngũ Liên. Vài dây do dự ngắn ngủi, anh vỗ lưng Uất Noãn Tâm, rồi bỏ đi.
Lúc dịch người đi qua, Ngũ Liên nghe thấy tiếng của anh. “Trước khi tôi cướp cô ấy về, hiện tại hãy chăm sóc cho cô ấy.”
Anh cười nhạo, cô ấy là của anh, nhất quyết không để bất kỳ kẻ nào cướp đi!
Cô đừng yên tại chỗ, không biết giải thích từ đâu, mà Ngũ Liên cũng không nói gì, chỉ sâu sắc nhìn cô một cái, rồi đi vào phòng bệnh. Vẫn bình thường như mọi khi, nói chuyện với Ngũ Chấn Quốc. Uất Noãn Tâm nơm nớp lo sợ, luôn muốn giải thích, nhưng không cách nào tìm được cơ hội chỉ có hai người.
Cho đến lần thứ hai anh đến lấy nước, cô mới vội vàng đuổi theo, giữ anh lại. “Em và Nam Cung Nghiêu không có gì cả, chỉ là…………”
“Không cần phải giải thích đâu, anh tin em mà.” Ánh mắt và giọng điệu của anh rất bình thản, chẳng có chút giận giỗi nào. Nhếch môi, nở nụ cười dịu dàng, xoa mặt cô. “Mấy ngày này vất vả cho em rồi, anh xin nghỉ phép một tuần, để chăm sóc ông nội, em nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
“Nhưng em không muốn nghỉ, em muốn ở bên ông. Xin anh đừng xem em như người ngoài nữa, được không? Em có thể chia sẽ ngọt bùi, cũng tình nguyện chịu đắng cay với anh. Ông không phải trách nhiệm của một mình anh, mà là người thân của hai chúng ta.”
Ngũ Liên một tay dắt tay cô, đôi lông mày thoáng chốc giãn ra, giọng nói lấy lại sức sống vốn có của nó. “Chúng ta cùng nhau đi lấy nước.”
........
Trời quang mây đãng, Ngũ Liên và Uất Noãn Tâm đẩy Ngũ Chấn Quốc ra ngoài vườn hoa đi dạo.
“Lúc trước nơi này rất tấp nập, ông nội có rất nhiều cấp dưới sau khi xuất ngũ, đều đến đây dưỡng già. Lúc ông rãnh rỗi, rất thích đến đây với bọn họ, đánh cờ tướng, nói chuyện phiếm về những ngày còn sống trong quân đội. Khi đó, ông thường kêu anh cùng đến đây. Nhưng anh bận việc ăn chơi đàng điếm, lấy mọi cớ từ chối. Số lần ở bên ông, có thể đếm trên đầu ngón tay.”...

