"Luật sư Lương, à, không, Cảnh Đường....." Một cô gọi tên của anh y như tiếng mèo kiêu, nũng nịu nói: "Bình thường anh thích môn thể nào vậy."
"Trượt tuyết!"
"Trượt tuyết?" Thét chói tai. "Thật trùng hợp nha! Tôi cũng thích trượt tuyết đó!"
"Thôi đi cô nương, năm ngoái công ty tổ chức đi trượt tuyết ở núi Alps, là ai liên tục ngã như chó ngáp phải phân, mất mặt ra tận nước ngoài."
"Ai cần cô lo, cô cho rằng cô trượt tốt lắm hả!"
"Tóm lại so với cô tốt hơn!"
"Cảnh Đường, bình thường anh thích lên mạng chơi game online nào nhất? Ma Thú, Thiên Hạ Tam?"
"Tôi không có sở thích chơi game online!"
Lập tức có một câu truyền đến. "Đúng đó đúng đó! Chơi game online rất có hại cho mắt, tôi rất ghét đàn ông chơi game online....."
Đám phụ nữ này có thể không giả vờ, không chủ động một chút không? Uất Noãn Tâm không nói tiếng nào. Cũng không muốn tham gia vào, lặng lẽ đi về bàn làm việc của mình. Nhưng Lương Cảnh Đường liếc một cái đã nhìn thấy cô, hai mắt trong chốc lát sáng bừng lên, đột phá từ trong đám mỹ nhân, chạy đến trước mặt Uất Noãn Tâm. "Chào!"
"Chào!" Uất Noãn Tâm mỉm cười gật đầu. suýt chút nữa bị những ánh mắt ghen ghét phía sau anh tiêu diệt. Rất thức thời cuối đầu xuống. "Em phải làm việc!"
"Ăn sáng rồi hả?"
"Vâng!"
"Lúc trước ở văn phòng luật sư, em không ăn sáng, cũng nói ăn rồi! Đến mười giờ, bụng đói đến mức kêu òng ọc lên." Lương Cảnh Đường như có ma thuật biến đâu ra một cặp lồng cơm và sữa.
"Bên trong có sandwich do chính tay anh làm, còn có sữa nữa."
Thịnh tình không thể chối từ, Uất Noãn Tâm đành phải nhận lấy. Cô có một loại dự cảm, thảm họa của việc Lương Cảnh Đường đến đây so với việc Uất Linh Lung được làm trưởng phòng còn lớn hơn, cái mạng nhỏ của cô sắp không giữ được rồi!
Nhìn thấy trên bàn chất đầy tài liệu, anh chủ động giúp cô. "Em ăn sáng trước đi, những việc này giao cho anh!"
"Ả! Không cần đâu, một mình em làm được mà, thật đó!"
"Để anh làm!" Lương Cảnh Đường rất kiên định, ôm hết đống tài liệu. Lúc này, đám nhân viên nữ ở phía sau anh đang nhìn chăm chằm Uất Noãn Tâm xông đến trước, cống hiến ân cần với Lương Cảnh Đường. "Không cần phiền đến anh đâu, để chúng em tự mình làm được rồi!"
Hai ba đợt liền mang những tài liệu thuộc trách nhiệm của mình lấy lại hết, hoàn tất việc phân chia tài liệu.
Lương Cảnh Đường nghiêng đầu lém lĩnh nháy mắt phải với Uất Noãn Tâm, lúc này cô mới hiểu ra. Thì ra anh đã đoán từ sớm bọn họ sẽ có phản ứng như vậy, cố ý làm như thế. Không ngờ anh cũng có..... một mặt "tâm kế" đến vậy nha!
Uất Linh Lung cũng đi làm, gặp tình cảnh này, lập tức hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, cơn tức giận trong chốc lát tăng vọt lên, chất vấn gay gắt. "Những tài liệu này là việc cô ta phải giải quyết, các người cầm lấy làm gì hả?"
Ngại Lương Cảnh Đường ở đây, đám nhân viên nữ đành phải cứng rắn chống đỡ. "Hôm nay rất chán, chúng tôi có thể tự mình giải quyết."
"Đúng đó đúng đó! Những vụ án đơn phương này vốn do tôi follow, lúc cô ấy tạm thời tiếp nhận, có vài chỗ không được rõ ràng, rất dễ mắc lỗi!"
"Vâng! Tôi cũng lo lắng điểm này!"
Nhìn thấy bọn họ từng người từng người một đào ngũ, Uất Linh Lung nổi lửa. Nếu như ánh mắt có thể giết người, Uất Noãn Tâm và Lương Cảnh Đường đã sớm chết trăm ngàn lần rồi.
Người đàn ông này rất đẹp rất có khí chất, đạt tiêu chuẩn kén chọn chồng của cô. Nếu như anh ta theo đuổi cô, có lẽ cô sẽ suy nghĩ cùng anh qua lại. Đáng hận là, anh ta lại cùng một chiến tuyến với Uất Noãn Tâm! Nếu đã như vậy, anh ta cũng là kẻ thù của cô! Cô muốn hai người đó không được chết tử tế!
Chương 99 - Anh là thiên thần của cô
Uất Linh Lung hống hách giận cá chém thớt, hung dữ gây sự. "Tôi cho các người hai sự lựa chọn, một là, bỏ tài liệu xuống. Hai là, tự minh cuốn gói chạy lấy người!"
"Trưởng phòng...." Các đồng nghiệp nữ khó xử.
Uất Noãn Tâm không đành lòng thấy người vô tội bị liên lụy, vội vàng lấy toàn bộ tài liệu của bọn họ lại. "Các cô quay trở về đi, tự mình tôi có thể xử lý được!"
Các đồng nghiệp nữ đành tức giận bỏ đi, trong lòng mắng Uất Linh Lung mấy trăm ngàn lần.
"Để anh giúp em!" Lương Cảnh Đường dịu dàng nói.
"Ai cho phép anh giúp cô ta!" Uất Linh Lung lớn tiếng ngăn cản lại. "Bản thân anh không có chuyện để làm sao?"
"Tôi đã làm xong rồi."
"Vậy thì đi tìm tài liệu của vụ án mười năm trước ra đây, từng vụ từng vụ một tính toán xác xuất thành công. Trước buổi chiều hôm nay, tôi muốn nhìn thấy!"
Uất Noãn Tâm lo lắng, trình tự tính toán xác xuất thành công rất rườm rà, một tháng rất khó làm xong, chứ đừng nói một ngày.
Căn bản là việc không thể làm xong, đây không phải muốn ép anh ấy vào đường chết sao? Cô không thể để anh ấy bị vạ lây!
Cô vội vàng đuổi theo nói giúp. "Trưởng phòng, xin đợi một chút...."
Lương Cảnh Đường kéo cô lại, lắc đầu ý bảo cô không cần thiết làm vậy, đồng thời nở một nụ cười an ủi với cô. "Em đi làm việc đi, anh sẽ xử lý tốt!"
"Nhưng mà...."
"Được rồi, đừng lo lắng! Anh là một luật sư danh tiếng, chuyện nhỏ nhặt này, có thể làm khó anh sao?"
Nhìn thấy tinh thần của anh sảng khoái, nghĩ rằng thực sự sẽ có biện pháp giải quyết, Uất Noãn Tâm gật đầy. "Vậy cố gắng lên nhé!"
....................
Giờ cơm trưa chưa đến, Uất Noãn Tâm đã đói đến mức ngực dán sát vào lưng, công việc đã làm xong hơn một nửa, những phần còn lại buổi chiều có thể làm xong, nên háo hức chờ đến lúc ăn cơm.
Mắt nhìn chằm chằm vào đồng hồ, một phút một giây qua đi, kim giây vừa điểm mười hai giờ, la "Ooh" lên rồi đứng dậy, làm động tác chạy mấy trăm met.
"Đói rồi sao?" Đằng sau vang lên tiếng cười khẽ trêu nghẹo.
Hở, cứ vậy bị phát hiện! Uất Noãn Tâm đành phải làm bộ rụt rè. "Vẫn, vẫn ổn mà, hơi đói chút!"
"Đi thôi! Đi ăn cơm nào!"
"Chúng ta, đi cùng sao?"
"Thì sao nào? Anh vẫn chưa quen đường đến nhà ăn."
Loại lý do này, vừa nghe là biết mượn cớ, nhưng Uất Noãn Tâm làm sao không biết xấu hổ vạch trần ra chứ. Nghĩ một người ăn cơm quả thật có chút vô vị, có bạn ăn cùng cũng tốt. Như cô đã nói, mắc mớ gì phải để ý đến ánh mắt của kẻ khác. Vội gật đầu. "Được thôi! Nhanh nào!"
"Cảnh Đường, Noãn Tâm, chúng tôi có thể tham gia không?" Phó phòng Lâm Lâm cùng đồng nghiệp Trương Nhiên đi đến.
Uất Noãn Tâm ngạc nhiên. "Nhưng các người không phải....trưởng phòng sẽ không vui đâu đó?"
"Mặc kệ cô ta! Chúng tôi chịu đựng đủ 'nữ ma đầu' đó rồi!"
Lời vừa dứt, 'nữ ma đầu' liền dẫn đầu một đám người từ từ đi đến, mặt mũi đen thui. "Hai người các cô, còn không mau đi theo hả?"
"Hôm nay chúng tôi muốn ăn cơm cùng Noãn Tâm!" Lâm Lâm nhỏ giọng thiếu tự tin, nhưng vẫn bày tỏ tất cả ý của bản thân.
"Cô muốn gia nhập với bọn họ, vậy đợi nhận thư từ chức đi, tự cô lựa chọn!"
"Văn bản công ty có quy định rõ, ít nhất phải có năm lý do hợp lý mới có thể sa thải nhân viên, không ăn cơm với cô, không được xem là lý do hợp lý!"
"Được thôi! Cô rất có liêm chính phải không! Buổi chiều đợi nhận thư từ chức đi!" Uất Linh Lung đùng đùng nổi giận, qua đầu bỏ đi.
.............
Lúc ăn cơm trưa, Uất Noãn Tâm không tránh khỏi lo lắng thay cho bọn họ. "Bằng không, hai người quay trở về đi nha? Nếu không bị sa thải thì....."...
