Tôi cố gắng kêu gào nhưngvô vọng
- Thả bạn tao ra-Hà cũng kêu gào-Bi..Bi đúng rồi Bi
...
-
- Anh đang ở đâu, mau tới cứu con Nghi,con Kiều nó...
- Kêu viện binh hả?Đâu có dễ
Kiều thẳng tay tát Hà làm rớt điện thoại
- Bi ở bờ hồ.Mau cứu tụi em
Và tiếp sau đó là con Hà bị an tát, con Kiều và thằng bồ mới của nó ngồi xem những trò hay đo đệ tử nó tạo ra…
Còn tôi, tôi không còn biết trời trăng mây gió gì nữa, tôi cảm thấy toàn thân đau nhức, trước mắt tôi trắng xóa rồi tôi ngất đi và khi tôi tỉnh dậy lại một lần nữa tôi ở đây, căn phòng của hắn, nhà của hắn...Tôi cố gắng ngồi dậy lê thân mình xuống giường, đầu tôi, người tôi nhức kinh khủng, dưới phòng khách tôinghe có tiếng người...Có hắn, Hà, Linh, Khoa, Hồng, Bi và Dươngcùng một số đàn em của hắn.
-Má nó không ngờ thằng Dũng Gà dám đụng đến chị Nghi-Dươngchữi thề, giọng phẫn nộ thật…
-May thật, tới chậm chút nữa em thật không dám tưởng tượng tụi nó làm gì nữa-Hồng cảm thán
-Không thể bỏ qua dễ dàng vậy được, đại ca phân phó đi, tụi em đi san bằng địa bàn của nó
-Phế chân tay của nó-hắn nãy giờ ngồi trầm tư bậy giờ mới lên tiếng lời lói thậttàn nhẫn
-Ủa Nghi, mày tỉnh rồi hả?Sao xuống đây chi vậy?- một câu báo động của con Hà làm tất cả mọi người quay lại nhìn tôi
-Ờ...tôi khát nước - tôi bịa đại một lí do
con Hà vội dìu tôi từ cầu thang xuống rồi rót nước cho tôi - mày đỡ chưa?
-Ừ
Tôi nhìn hắn, hắn cũng nhìn tôi, đôi mắt ấy, tôi thật sự sợ đối mặt với đôi mắt ấy, tổn thương,tôi làm hắn tổn thươngsao?
-Thật sự cám ơnmọi người
-Chị hai đừng nói như vậy!
-Chị Nghi, sao chị đi học bị người ta ăn hiếp cũng không nói!
Nói, phải nói sao đây? Ai sẽ lấy lại công đạo cho tôi? Kiềulà người yêu của hắn, tôi chẳng là gì cả, sao tôi có quyền nói chứ… buồn cườithật…
-Mọi người đừng gọi em là chị hai nữa, em nghe kìlắm.. hôm này cám ơn mọi người đã cứu em, ơn này nhất định em sẽ trả…Em xin vềtrước, tao về trước đây
Tôi đứng dậy ra về, thật sự việc đối mặt với hắn rất khókhăn
-Nghi sao mày về được, mày như vậy mà đòi đi đâu-con Hà can
Khibước ngang qua hắn, tim tôi như muốn nhãy ra ngoài khi hắn nắm tay tôi lại…
-Mọi người về trước đi- hắn ra lệnh
Mọi người lần lượt ra về, bậy giờ trong căn nhà này chỉ cótôi và hắn…
-Tại sao không nói với anh?-hắn nói mà vẫn khôngnhìn tôi
-Chuyện gì?
-Em con giả bộ không biết?-hắn hét lên
-Nói? Tôi nói thì anh giúp tôi sao? Anh đã nóianh không thích tôi đánh nhau tôi nói thì anh giúp tôi sao? Còn nữa, con Kiêunó là người yêu của anh tôi nói anh xử nó không phải tôi lố bịch lắm sao?- đếnlúc này tôi không thể chịu đựng hắn nữa rồi, nhưng cũng không thể yếu đuối trướcmặt hắn được, cố nuốt nước mắt tôi mỉm cười chua chát – được rồi, dù sao cũngcám ơn đã cứu tôi, tạm biệt, tôi về đây!
-Đứng lại, ai noi với em Kiều là người yêu củatôi?-hắn vẫn ngồi trên sofa, mắt vẫn nhìn chằm chằm xuống đất, tôi thì vẫnkhông quay lưng lại nhìn hắn.
-Tự tôi có mắt nhìn, được rồi, dù hai người cóquan hệ gì đi nữa thì tôi cũng không muốn biết… chào!
Chân tôi bước những bước thật nhanh, tôi muốn được thoát khỏicăn nhà này thật nhanh, thoát khỏi cuộc đời hắn, thoát khỏi trò đủa của số phận
-Đừng đi… xin em đừng đi
Thật nhanh hắn vòng tay ôm tôi lại, cằm hắn tựa vào vai tôi,trong giây phút này chúng tôi thật gần mà cũng thật xa, tim tôi đập loạn xạ vàtôi cũng cảm nhận được tim hắn cũng đập nhanh không kém gì tôi…
-Anh với Kiều không như em nghĩ đâu! Người anhyêu chỉ có em thôi!
-Tại sao vậy? Sao anh lại xen vào cuộc đời tôi chứ,sao cứ làm khổ tôi anh mới chịu hả?-tôi khóc, khóc đến nổi không còn nghe rõ tôinói gì nữa
-Anh xin lỗi…em đừng khóc nữa!-hắn nhẹ nhàng launước mắt cho tôi, nhẹ nhàng hôn tôi, môi hắn thật mềm, thật nhẹ nhàng áp lên mộttôi, hôn lên những giọt nước mắt của tôi – đừng làm khổ anh nữa, anh không thểkhông có em…
Tôi thật sự lại bị hắn dụ rồi, tôi lại đắm chìm trong ngọtngào của hắn..
..hãy nhớ kênh truyện chấm prồ và giới thiệu cho mọi người nữa nhé..Những chuỗi ngày bênhắn thật ngọt ngào, chúng tôi là một đôi tình nhân thật sự, chỉ có điều chưacông khai và tôi chưa nói yêu hắn mà thôi. Chắc bây giờ không nên gọi là hắn nữamà phải là anh ấy. hihi
“ em ước mơ được làm siêu nhân làm siêu nhân làm siêu nhân,em ước mơ được làm siêu nhân mặc quần chíp bay vòng vòng”
-Alo, em nghe – tôi vui vẻ nhận điện thoại
-Wow, em nghe luôn- Hà ngồi kế bên trêu tôi
-< anh đây, em ra cổng trường đi>
-Ra cổng trường hả? Chi vậy? trời đang mưa mà?
bên ngoài trời đang mưa râm, mưa bụi lất phất nhưng cũng làmngười ta cảm nhận được cái lạnh. Tôi và Hà ra ngoài cổng trường, Phúc và Biđang đứng đó, Bi thì đang run cầm cập
-Sao hai em lâu quá vậy hả? báo hại anh lạnh runngười?- Bi càu nhàu
-Chuyện gì vậy?- Hà hỏi
-Ăn hết đó- anh ấy đưa cho tôi một hộp bánhpaparoti và hai li trà sữa
-Hả?- tôi tròn mắt ngạc nhiên
-Nhìn gì nữa, vào đi, anh về đây, trưa anh rước
….
-Wow, hạnh phúc thật!-Hà làm vẻ ngưỡng mộ
-Mệt quá,mày cũng có phần mà, đó mày ăn đi cho cuộcđời mày tươi đẹp!-tôi đưa cho nó mỗi thứ một phần
Khi chúng tôi vào thì gặp Kiều, nếu như ánh mắt có thể giếtngười khì tôi đã chết chục lần dưới ánh mắt của nó rồi…
-Kệ nó đi, mình vào thôi!- tôi ngăn lại khi thấyHà đang có ý định tiến về phía Kiều..
…
Một buổi tối buồn tẻ, trời mưa, tôi chỉ biết online để gặmnhấm nổi buồn
“ em ước mơ được làm siêu nhân…”
-Alo !
-< em ngủ rồi à?>
-Chưa! Sao vậy? Có chuyện gì à?
-<ừ.. mai anh đi Hà Nội!>
-ừ. Anh đi bao lâu?-giọng tôi buồn hẳn đi
-
-ừ, vậy anh giữ gìn sức khỏe!
-<ừ, vậy em ngủ sớm đi!>
“”””””””””””””””�� �””””””””””””””””� ��”””””””””””””””” ”””””””
-Sắp tới sinh nhật con Thoa rồi đó, mày chuẩn bịgì chưa? – con Linh hỏi
Hôm nay lớp tôi được nghỉ tiết nên chúng tôi kéo nhau tớiCát Đằng ngồi
-Chuẩn bị gì thì chỉ cần mặc đẹp hơn hằng ngày mộtchút, quyến rũ hơn một chút, sexy hơn…- con Khoa đang thao thao bất tuyệt thì bịcon Hà đút cái ống hút vô miệng làm mỗi người chúng tôi cười sặc sụa
-Mày suốt ngày chỉ có vậy?- con Hà lắc đầu
-Con Thoa kêu có bồ thì cứ dắt theo kìa…Nghi,mày…- con Linh cười nham nhở
-Im mày…liên quan gì tao chứ?
-Giả bộ gì nữa, cứ nói với anh Phúc đi!- Hà chọctôi
-Mày mà mời được Phúc Đại Ca tao đại mày chầukem- Linh thách
-Mày thách tao hả? Ok thôi.
Không biết nhận lời con Linh làm gì nữa, thật sự bây giờ tôikhông biết mở miệng với hắn như thế nào nữa.. Tôi cũng rất muốn hắn đi cùngtôi, nhưng việc tôi mở miệng ra thật khó quá à..
Hắn đi chỉ mới hai ngày thôi mà sao tôi càm thấy nhớ quá!Bây giờ tôi thật sự không thể dối lòng mình nữa, tôi thật sự đã rất yêu hắn,tôi cũng muốn nói với con tim mình rằng hãy quên hắn đi, hai chúng tôi sẽ khôngthể nào có một kết quả, không thể nào đi chung một con đường.. hắn là một hoàngtử sống trong cung điện lộng lẫy, xa hoa. còn tôi, tôi chỉ là một con nhỏ nhànghèo mà thôi … tôi biết mình không xứng nhưng sao với sự dịu dàng, ngọt ngào củahắn tôi lại bị rung động, nhìn hắn tim tôi lại xuyến xao.....

