Truyện Mp3 Wapmaster Chát
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Mãi suy nghĩ không hiểu sao tôi lại tới đây nữa, nhà của hắn..có lẽ tôi quá nhớ hắn chăng? Lúc nào cũng nghĩ về hắn. đang định quay lưng ra về,tôi như không tin vào mắt mình nữa, trong nhà, tôi thấy Kiều… và thấy cả hắn. vậylà, hắn lừa tôi, hắn không hề đi Hà Nội, tại sao nói dối chứ? Mọi thứ trước mắttôi quá mờ ảo, tôi không muốn nhìn thêm giây phút nào nữa, bây giờ tôi cũngkhông thể khóc nữa rồi, cũng không thể nghĩ gì nữa, chân tôi cứ bước, cứ bướcmà không biết là sẽ về đâu nữa… hắn lừa tôi, tại sao vậy? tại sao nói dối tôi rằnghắn đi Hà Nội, tại sao lại nói rằng hắn với Kiều không có gì? Vậy những gì thôithấy là sao đây? Tôi thật sự rất muốn nói với mình rằng chỉ là nhìn nhẩm màthôi, nhưng… không thể…không thể

Tôi cứ bước về phía trước, phía trước mà thật sự tôi khôngbiết đó là đâu, cứ bước đến khi không còn đứng nổi nữa, cứ bước, cứ bước.. trờibắt đầu mưa, những giọt mưa trặng trĩu như cõi lòng cũa tôi, mưa lạnh buốt, mưahắt vào mặt tôi rát, đau nhưng làm sao so sánh được so với nỗi đau trong lòngtôi bây giờ, đau lắm, nỗi đau không biết làm sao nói thành lời, tôi yêu hắn biếtbao, và tôi cũng đã cho hắn cơ hội buông tay cũng đã cho tôi cơ hội đễ rời xa hắnnhưng không ai chịu nắm bắt cơ hội ấy cả…những giọt mưa che khuất đi những giọtnước mắt của tôi, tôi khóc nhiều lám nhưng chắc không ai nhận ra sự yếu đuối củatôi sau màn mưa này đâu, và sau hôm nay tôi cũng sẽ không yếu đuối như vậy nữa,tôi giỏi ngụy trang mà…sẽ không ai biết là tôi bị hắn đá tập 2 đâu…Phúc! tôi hậnanh!…….

Từng tia nắng sớm mai như đang nhãy múa trên những cành hồng,trời thật đẹp sau một cơn mưa lớn. tôi co mình nằm trong chăn. Tôi không biếtlàm cách nào mà hôm qua tôi về được nhà nữa, tôi cũng chẳng thèm quan tâm làmgì…một mệt mỏi muốn quên hết những chuyện đã qua nhưng không biết làm như thếnào để quên…Nhắm mắt lại là tôi lại nhớ hắn, lại nghĩ về hắn và lại nhớ đến hắn cùng Kiều…

“ em ước mơ được làm…”

Là hắn, màn hình hiển thị người gọi là hắn, tôi thật khôngbiết phải làm gì nữa..nghe hay không đây?? Tôi lo sợ, tay để trên nút call, chỉcần bấm một cái là tôi có thể nghe giọng hắn nhung tôi không thể nào bấm nổi,thật sự bậy giờ tôi không biết phải nói gì với hắn ..

Cứ như thế tiếng chuông điện thoại không còn reo nữa, timtôi mới thôi đập mạnh. Bây giờ hắn còn tìm tôi làm gì nữa chứ, vẫn muốn tiếp tụclừa gạt tôi sao?

“ em ước mơ được làm siêu nhân, làm siêu nhân…”

Lần này người gọi là Hà

-

-Tao mệt, mày viết giấy phép giùm tao đi!

-< mày bệnh hả? Có sao không? >

-Không sao đâu, Ngủ tí là khỏe à!

-< ừ, vậy nghỉ đi, tao chỉ muốn nhắc mày mailà sinh nhật con Thoa, tổ chức ở Lẩu Cây Me thôi! >

-ừ tao biết rồi!

sau cú điện thoại đó tôi không động vào điện thoại nữa, mặckệ nó có reo hay không tôi vẫn nằm im trên giường cố ru mình vào giấc ngủ,nhưng không thể nào ngủ được… thật sự quên một người khó như vậy sao? Không thể,tôi nhất định sẽ quên được… nhất định!

“”””””””””””””””�� �””””””””””””””””� ��”””””””””””””””” ””””””””””””””””�� �

-Wow,Nghi hôm nay mày chơi nổi hơn tao rồi đónha, không được rồi, tao phải tút lại thôi!- Thoa ra đón tôi bằng một bộ mặt cảmthán pha lẫn chút ngạc nhiên

Hôm nay tôi mặc một chiếc đầm đỏ ngắn, hở vai và bó sát người,mái tóc dài đươc4 đánh rối và cột hững hờ sau lưng, trang điểm nhẹ nhàng nhưngrất tỉ mỉ… tôi muốn mình đẹp muốn mọi người nhìn tôi với đôi mắt khác và muốntìm một tình yêu mới vì có lẽ tình yêu mới sẽ dễ dàng giúp ta quên tình cũ…Tôicũng muốn thử…

-Thoa, mày đừng trách nha tại tao muốn chồng quámà! Hihi! Mày có anh nào được được giới thiệu cho tao đi!

-Được được hả? ok có nhiều lắm!

Tôi bước vào quán, đông đủ hết, nhìn thật đông vui nhưng saotôi không thể nào vui được…

-Nghi nay đẹp quá nha! – Linh khen

-ừ, tao lúc nào chẳng đẹp!

-tôi đi mẹ, tự sướng hoài!- Khoa đâm chọt

đúng là chỉ những khi ở gần những người bạn này tôi mới thấymình không cô đơn lạc lõng…

-Kiều tới rồi hả? Ủa ai đây? Người yêu mày hả?

Cuối cùng thì những kẻ tôi ghét nhất cũng đã tới, hắn và Kiều,tôi đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với tất cả rồi

-Chuyện này là sao vậy?- Hà nói nhỏ với tôi

-Thì như mày thấy đó- tôi cười đáp lại

Nụ cười trấn an những đứa bạn của tôi “ tao không sao hết!”

Hắn nhìn tôi đầy nhạc nhiên, ngạc nhiên gì chứ, tôi sẽ khôngvì anh mà đau khổ nữa…

Tôi vui vẻ cười nói với bạn bè, và bị chuốc rượu… tôi cũngmuốn say, muốn quên.

Hắn, vẫn ngồi đó và uống, mặc kệ Kiều cười nói và đôi khinhìn về phía tôi! Thái độ gì đây?

-Thoa, tao không… uống nữa!- tôi lè nhè, chắc mặctôi bây giờ đỏ như màu áo tôi đang mặc rồi, người tôi nóng bừng…

-Nghi sao hôm nay mày dở quá vậy? mới uống đượccó mấy li?- Thoa trêu

-Tao…tao đi công chuyện tí!

Tôi đứng lên lao đảo điv ề phía nhà vệ sinh, bây giờ tôi chỉmuốn ói tất cả những thứ trong bụng tôi thôi. Khi tôi sắp té Hà vội chạy lại đỡtôi

-Mày đi đứng đàng hoàng tí đi!- Hà càu nhàu

-Thoa tí tao với mày đọ tiếp- tôi có gắng ngoảnhđầu lại nhìn Thoa



Sau khi vậy lộn với cái nhà vệ sinh xong, tôi tỉnh táo hẳn…

-Nãy giờ tôi chào hết rồi, chỉ còn Phúc Đại ca, bồKiều là chưa thôi, đáng lẽ phải chào anh đầu tiên, tôi uống cạn xin lỗi vậy!-tôi cầm li Ken lên nốc cạn, hắn vẫn ngồi như tượng và nhìn tôi không chớp mắt

-Không nể mặt sao? Vậy xin lỗi lần nữa vậy!- lạimột lần nữa tôi nốc cạn li Ken

- Phúc à! Anhđịnh…-con Hà nhìn tôi lo lắng

-Thôi! Được rồi, ra Boom mình quạy nữa đi- conThoa chạy lại bá cổ tôi

-Đi thôi!

...

-Nghi, đây là anh Hoàng, người được trong nhữngngười được tao biết, giới thiệu cho mày đó



Tôi và Hoàng nói chuyện khá ăn ý, Hoàng rất vui tính, nóichuyện với anh ấy quả thật tôi cũng không thấy chán như lúc nãy nữa…

-Anh Hoàng đang làm gì?

-Anh mới tốt nghiệp đại học, giờ đang ở nhà ănbám ba mẹ nè!

-Hihi! Vậy hả? anh học ngành nào?

-Mỏ địa chất! đại học bách khoa!

-Vậy là mai mốt làm công nhân đào mỏ đó hả?

-ừ, bây giờ đang dào mỏ ba mẹ nè!

Bổng nhiên tay tôi có cảm giác đau, rồi sau đó bị lôi mạnhđi

-buông ra, anh làm cái gì vậy hả?

hắn không trả lời vẫn lôi tôi đi không hề thương tiếc

-anh có thấy mình buồn cười lắm không? Bạn gáianh đang ngồi ở trong đó, anh lôi tôi đi đâu nữa, anh có phải nhầm người rồikhông?- tôi mỉm cười chua chát

hắn dừng lại, quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt đục ngầu và lạnhlùng đầy tức giận

-em mà nói tiếng nào nữa thì đừng trách tôi!

Tôi sợ hãi, nín bặt, môi cứng đờ không nói nên lời. ...
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Một thời….để nhớ – Chương 5
» Một thời….để nhớ – Chương 4
» Một thời….để nhớ – Chương 3
» Một thời….để nhớ – Chương 2
» Một thời….để nhớ – Chương 1
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
» Một thời….để nhớ – Chương 5
» Một thời….để nhớ – Chương 4
» Một thời….để nhớ – Chương 3
» Một thời….để nhớ – Chương 2
» Một thời….để nhớ – Chương 1
12345»
Tags:
Từ khoá liên quan

Tải hình nền Bạn Trai Tôi Là Đại Ca Giang Hồ mien phi, tải hình nền

Bạn Trai Tôi Là Đại Ca Giang Hồ

cho miễn phí, tải hình nền

Bạn Trai Tôi Là Đại Ca Giang Hồ

miễn phí cho miễn phí, chơi hình nền Bạn Trai Tôi Là Đại Ca Giang Hồ trên miễn phí, kho hình nền miễn phí miễn phí, miễn phí tải về hình nền

Bạn Trai Tôi Là Đại Ca Giang Hồ

  T.Tin Upload
Hôm nay : 635
DMCA.com Protection Status

Polaroid